28. GIÁO DỤC PHẬT GIÁO CHO THIẾU NHI TRONG CUỘC SỐNG

Thứ sáu - 06/12/2019 09:15


 
GIÁO DỤC PHẬT GIÁO CHO THIẾU NHI TRONG CUỘC SỐNG
 
NCS. Siều Hải (PD. Huệ Hải)
TS. Huỳnh Lâm Anh Chương (PD. Tịnh Chương)*

 
  1. ĐẶT VẤN ĐỀ
Phật giáo Việt Nam đã trải qua hàng thế kỷ từ những buổi khai cho đến cn đại và thời đại hin nay của chúng ta. Trong din trình thời gian đó, Phật giáo cũng đã dần thay đổi từng bước để hội nhập phát triển theo xu thế của thời đại, như thế mới phát triển hội nhập.
Theo các nhà khoa học nghiên cứu, trong đó các nhà nghiên cứu về Phật học, tâmPhật học cho rằng, việc hình thành phát triển con người trong giáo dục, đặc biệt nhân cách, phẩm chất đạo đức ở tuổi thiếu nhi hết sức quan trọng nó được phát triển theo từng qui luật của những lứa tuổi ấy, được bắt đầu từ lúc khởi đầu (thọ thai) cho đến lúc trưởng thành. Do đó, việc tích hợp giáo dục Phật giáo cho thiếu nhi trong thực tiễn điều hết sức nên làm và thực hiện theo từng giai đoạn, đều có sự phát triển và những đặc điểm riêng của chúng. Phật giáo bao giờ luôn luôn cũng hướng


*. Trường Đại học phạm Thành phố Hồ Chí Minh.
 

các em đến những giá trị CHÂN, THIỆN MỸ để gieo lòng hướng thiện, tâm. Giáo dục Phật giáo cũng không tách biệt các đặc điểm ấy, luôn giáo dục thông qua từng đặc điểm riêng biệt, từng lứa tuổi riêng biệt. Mỗi thế hệ, mỗi lứa tuổi, cụ thể thiếu nhi chúng ta phải giáo dục từ những đặc điểm tâm sinh lý theo từng giai đoạn phát triển, từ nội dung bản đến sự phát triển lâu dài, từng nội dung ấy đều cách thức riêng để phù hợp.
  1. KHÁI NIỆM VỀ TÍCH HỢP DẠY HỌC TÍCH HỢP
Tích hợp (Integration) nguồn gốc từ tiếng Latinh (integer): integration với nghĩa là: xác lập lại cái chung, cái toàn thể, cái thống nhất trên sở những bộ phận riêng lẻ.nghĩa sự phối hợp các hoạt động khác nhau, các thành phần khác nhau của một hệ thống để bảo đảm sự hài hòa chức năng mục tiêu hoạt động của hệ thống ấy.
Theo Từ điển Tiếng Việt1: “Tích hợp sự kết hợp những hoạt động, chương trình hoặc các thành phần khác nhau thành một khối chc năng. Tích hợp có nghĩa là sthống nht, shòa hợp, skết hợp.
Theo Từ điển Giáo dục học2: “Tích hợp hành động liên kết các đối tượng nghiên cứu, giảng dạy, học tập của cùng một lĩnh vực hoặc vài lĩnh vực khác nhau trong cùng một kế hoạch dy học.
Dạy học tích hợp3 tạo ra các tình huống liên kết tri thức các môn học, đó hội phát triển các năng lực của học sinh. Khi xây dựng các tình huống vận dụng kiến thức, học sinh sẽ phát huy được ng lực tự lực, phát trin tư duy sáng to.
Tích hợp giáo dục Phật giáo, ta giáo dục từ những kinh tạng, những lời giáo huấn của chư Phật kết hợp với thực tiễn trong đời sống thường nhật để giáo hóa cho nhân loại chúng sinh, đặc biệt trong bài tham luận này chủ yếu dành cho thiếu nhi/ trẻ em.



    1. Hoàng Phê (1997), Từ điển Tiếng Việt, Nxb. Đà Nẵng.
    2. Bùi Hiền (2001), Từ điển giáo dục học, Nxb. Từ điển Bách Khoa, Nội, tr. 383,
    3. Nguyễn Văn Khải (2008), Báo cáo đề tài cấp Bộ về dạy học tích hợp.
 

Trong Pht giáo, chủ trương giáo dục thiếu nhi rt cụ thể và rõ ràng đã được cố Đại lão Hoà thượng Thích Minh Châu4 chỉ dạy rất cụ thể trong tài liệu Gia đình Phật tử năm 1952 sau này một trong những phần không thể thiếu về việc hướng dẫn Phật tử gia đình Phật tử của Ban Hướng dẫn Phật tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam từ Trung ương đến các cơ sở học vin, chùa, tự vin, tịnh xá, tịnh thất. Cụ thể giáo dục từ lúc thai nhi chưa lọt lòng đến khi chào đời cả trường thành sau này, nội dung giáo dục, hình thức phương pháp giáo dục, cách thức tổ chức giáo dục phải những nét riêng phù hợp với từng giai đoạn phát triển của thiếu nhi với đầy đủ nhận thức tâm sinh lý5 tâm giáo dục, được tính từ lúc thọ thai (0 tuổi) cho đến lúc trưởng thành thiếu nhi/trẻ em (15 tuổi). Chúng tôi xin phép trình bày một vài hình thức sự việc giáo dục thiếu nhi/trẻ em thông qua sự nhận thức Phật pháp của bản thân như sau:
  1. NỘI DUNG TÍCH HỢP TRONG GIÁO DỤC PHẬT GIÁO
3.1. Nhnthcvtíchhpgodục Phậtgothiếunhitthunthơ hay từ bao giờ
Mỗi gia đình đều cách giáo dục Phật pháp khác nhau riêng biệt cho con trẻ, đây cũng nhiệm vụ khá quan trọng đối với những ai đã Phật tử, người tu học Phật, theo từng lứa tuổi khác nhau, từng giai đoạn khác nhau từng tầng lớp gia đình hội cũng khác nhau.
Trước đây, giáo dục Pht giáo hu như chỉ có ở nhng người trưởng thành hay gọi chung người lớn, quan trọng thông qua các bài Pháp thoại, lời kinh tiếng kệ hàng đêm, các băng từ thuyết giảng


  1. Thích Minh Châu (1918-2012) một tu sĩ Phật giáo người Việt Nam. Ông một tăngthâm niên trong hàng giáo phẩm, từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong các tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Giáo hội Phật giáo Việt Nam; Ông từng Viện Trưởng Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam, Hiệu trưởng Trường Cao cấp Phật học Việt Nam, Phó chủ tịch kiêm Tổng thư Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Trưởng ban Phật giáo Quốc tế, Phó chủ tịch Hội Phật giáo châu Á Hòa bình (ABCP) Chủ tịch Trung tâm ABCP Việt Nam. Ông còn một học giả một dịch giả với nhiều công trình phiên dịch kinh Tạng Pàli.
  2. Huỳnh Lâm Anh Chương (2017), Tâm học lứa tuổi Tâm học phạm.
 

của các bậc tôn túc giảng các sở tự viện, tịnh xá, tịnh thất. Ngày nay sự phát triển vượt bậc của thế giới cách mạng công nghệ ngày một vươn cao, các Phật tử lại được hưởng thụ các công nghệ ấy ngày một gia tăng thông qua các buổi ghi hình thuyết giảng, các băng đĩa tụng kinh, giảng pháp phổ biến trên mạng internet, các trang mạng YouTube, Facebook rồi dần thông qua các chuyến đi, các chuyến đi tham quan, chuyến đi thập tự vào những ngày lễ hội lớn hay đầu năm mới, các chuyến đi từ thiện… chủ yếu tổ chức dành cho người lớn. Do đó, trẻ thơ được giáo dục Phật giáo vào thời điểm nào sẽ thích hợp tốt đẹp nhất, hay đợi các trẻ lớn hoặc trưởng thành rồi thì hãy giáo dục Phật giáo song song với hội, e rằng thể không kịp, hội ngày một phát triển, nhân cách của trẻ cũng hình thành từ đó, cho nên không đợi trưởng thành ta nên giáo dục Phật giáo từ sớm, như vậy thì trẻ sự định hướng phổ cập kiến thức càng sớm sẽ càng sâu rộng hơn, k năng giáo dục tiếp cận như vậy phần nào đem lại sự hạnh phúc tốt đẹp cho trẻ lợi tha bi mẫn.
Như trong kinh Đại phẩm6, Đức Phật đã dạy các chư Tỳ kheo rằng: “Hãy đi lợi lạc của nhiều người, hạnh phúc của số đông, lòng lân mẫn đối với thế gian, lợi lạc, hạnh phúc của trời người. Các ông hãy đi, nhưng đừng đi hai người cùng một hướng, hãy đi mi người một ng, hãy truyn bá Chánh pp.
    1. Tích hợp giáo dục Phật giáotrẻ những điều gì
ràng phải dạy cho trẻ nhữngduy, những hiểu biết về Phật pháp, tất cả những lời dạy ấy đều chứa trong tất cả các tạng kinh Đức Phật đã lưu truyền cho nhân thế qua hàng ngàn năm, hàng thế kỷ đối với những bậc tu sĩ nói chung tại gia cư sĩ hay gọi Phật tử tại gia nói riêng. Trẻ thơ những suy nghĩ còn non nớt sự thấu hiểu cũng còn hạn hẹp, cho nên việc tích hợp giáo dục Phật học cho thiếu nhi phải đi từ thực tiễn trong cuộc sống, không thể lấy nguyên vẹn các ý kinh để nói với trẻ ta phải trích từng ý

  1. Đại phẩm 19-20, Luật tạng kinh.
 

hay, từng ý phù hợp thông qua từng câu chuyện để quá trình giáo dục đạt hiệu quả cao nhất, đơn giản hóa cụ thể hóa giáođạo Phật để truyền đạt cho thế hệ trẻ điều rất cần thiết.
    1. Tích hợp giáo dục Phật giáo về giáo căn bản với thực tế hội
Trong cuộc sng hằng ngày, giáo lý Pht học chỉ ra rằng con người chúng ta luôn có “Kh, Tp, Dit và Đo, than vãn đó là do tâm bực bội, một khi trẻ điều đó cảm thấy bực bội thì ta lý giảiđó chính Khổ, khổ từ tâm sinh ra thì sẽ dẫn đến sự không an lạc; mọi sự việc hằng ngày, trẻ thường hay tham luyến, khoe kho- ang các bạn khác từ những cái đẹp, cái xấu mỗi ngày chúng đó chính Tập, nảy sinh qua từng ngày lâu dần sẽ dẫn đến sự tham lam tột cùng trong tâm trí trẻ, do đó phải giảm trừ đoạn diệt cái tập dần dần sẽ bớt đi tính xấu; cũng chính từ đó, những trạng thái không tốt đẹp ngày qua ngày dẫn trẻ đi theo con đường tốt trong đạo đó Diệt; Một ngày nào đó, trẻ nhận thức ra rằng, mọi thứ xung quanh tốt, xấu không thực hành theo cái xấu ấy nữa, đoạn diệt chúng đi hành theo cái tốt đẹp được cha mẹ, các sư, các thầy hướng dẫn đó chính Đạo.
Phật pháp rất cao thượng, trong sáng nhưng cũng rấtduy, nhưng trẻ thì luôn sự hạn chế về tư duy đó, tùy mỗi lứa tuổi tư duy được ứng phó với trí tuệ, được soi sáng dẫn đường từ cha mẹ các trẻ sẽ được phát triển phong phú hơn sẽ biết được thêm một vài khái niệm về Phật pháp. Chẳng hạn, trong thực tế, chúng ta lấy triết lý Nhân – Quả, thuyết giảng cho trẻ biết được cái nào tốt (Nhân)cái nào xấu (Quả) qua từng câu chuyện cụ thể trong đời sống hàng ngày trong gia đình, trong học tập thì trẻ sẽ tránh được các điều ác, thực hiện thêm các điều lành để áp dụng một cách linh hoạt trong mọi tình huống.
    1. Tích hợp giáo dục Phật  giáo  cho  thiếu  nhi  những  phẩm  chất hành vi tốt thông qua ngũ giới
Trí tuệ của trẻ lúc nào cũng trong sáng luôn hướng đến những cái đẹp, nếu cha mẹ môi trường xung quanh dạy cho chúng những
 

giá trị CHÂN, THIỆN, MỸ thì trẻ sẽ đạt được những điều hay lẽ phải ở đời hiểu đúng chánh pháp. Học hành theo đúng chánh pháp đạo Phật, con trẻ cũng như người Phật tử chúng ta sẽ luôn an lạc, chuyển biến mọi cái tiêu cực thành tích cực để nuôi dưỡng đạo tâm phát huy đạo tâm được rốt ráo, tinh chuyên để từ bỏ bản ngã, kiêu căng để thực hành sống đời sống an lạc, vị tha, từ bi, hỷ xả…
Trong thực tế, nếu ta tích hợp giáo dục Pht giáo cho con trngay từ đầu,cấp bậc chúng nhận biết khởi từ lúc 5 tuổi về ngũ giới7 từ thấp đến cao. Tuy nhiên trẻ chưa hiểu hết được ngũ giới gì, các bậc cha mẹ, quí chư Tăng ni phải tích hợp vào đó những câu chuyện thực tế ảnh hưởng hay sức hút thực tế cho trẻ thấy đó việc không nên làm theo Phật pháp giáonhà Phật đã nêu ra trong từng bộ kinh tạng kinh, chẳng hạn:
Thấy trẻ chơi đùa giết kiến, sâu bọ… thì đấy phạm giới cấm sát sinh, hại mạng, ta nói trẻ không được hành theo những việc như thế mọi loài chúng sinh đều sự sống.
Lấy những đồ vật, hay lấy những đồ vật của bạntrong lớp hoặc những cái không thuộc về mình không xin phép thì đấy phạm lỗi tham lam hay trộm cắp.
Trẻ hay nói những điều không đúng sự thật với người lớn, thầy cô, bạn trong giao tiếp, hay gọi xảo ngữ, thì đấy phạm vào lỗi nói dối, ta khuyên trẻ nên tránh xa cái dối trá hay nói dối đấy để sự chân thật.
Mọi sự sống xung quanh đều có mọi cám dỗ từ những chất kích thích, chẳng hạn trẻ uống nhiều loại nước có tính kích thích, dễ dãi với bản thân theo shammuốn tìm tòi cái mới, thì dễ dẫn đến phạm giới, đấy lỗi phạm dễ dãi uống rượu say sưa các chất kích thích.
Giới thứ năm tránh xa sự dâm, đây một giới, ở tuổi thiếu nhi, các trẻ sẽ không nhận thức được những việc gì, do đó ta chú trọng đến bốn (04) giới trên mà giáo dục, còn sau này phát triển tư duy thì dần dần sẽ giảng thêm trong giáo lý.



  1. Giới: những điều ngăn cấm các việc xấu của thân, khẩu, ý.
 

Qua những thực tế trên, sự lồng ghép giáonhà Phật năm giới cấm hướng dẫn các trẻ, thiếu nhi thì việc làm gương hạnh lành từ các bậc cha mẹ điều hết sức quan trọng, để động viên các thiếu nhi hướng lành làm thiện, cũng như phân tích những điều sâu rộng cho các em thấm nhuần nhận ra được mối tương quan giáonhà Phật ảnh hưởng như thế nào về Nhân – Quả trong cuôc sống Ngũ giới chúng thọ lãnh.
    1. Tích hợp giáo dục Phật giáo cho thiếu nhi thông qua các hình thức lễ hội hàng năm, sinh hoạt hàng ngày, các câu chuyện về Đức Phật dành cho thiếu nhi
Mỗi năm, trên thế giới nói chung, Việt Nam nói riêng, rất nhiều lễ hội Phật giáo luôn hiện hữu. Chẳng hạn, đầu năm ta dẫn trẻ cùng gia đình đến chùa, lạy Phật, chúc tết các vị chư Tăng, chư Ni mừng xuân Di lặc. Từ đó giải thích cho trẻ thế nào lạy Phật, lạy Phật ta được gì, lạy Phật thế nào cho đúng.
Thế nào lạy Phật: ta lạy Phật một sự việc đáng để làm do tâm ta thanh tịnh luôn tôn kính bậc/đấng Từ phụ Thế tôn, bậc chánh đẳng chánh giác ta hằng ngày tôn kính, cũng như ta tôn kính ông bà, cha mẹ các bậc tôn túc.
Lạy Phật ta được gì: ta được sự kính trọng của một người hành theo chánh pháp, theo giáonhà Phật ta tôn kính, hay nói cách khác lạy Phật để tâm ta được thanh tịnh hơn trong từng cái hành lễ, để diệt bỏ được mọi sự ham muốn, sân si như đã nói trên về khổ, tập, diệt đạo. Ta dạy trẻ lạy Phật để được may mắn, luôn gặp nhiều suôn sẻ trong học tập phát triển trí tuệ.
Lạy Phật thế nào cho đúng: đây hình thức lạy ta phải dạy cho trẻ thực hành hàng ngày, theo sự hướng dẫn và trẻ bắt chước từ các vị chư Tăng, chư Ni cha mẹ hàng ngày đến chùa. Khi lạy ta phải khuỵu sát đất, đầu phải ấp vào lòng bàn tay theo cánh hoa sen để tỏ lòng tôn kính chư Phật. Mỗi hệ phái, hay tông phái đều cách hành lễ / lạy khác nhau.
Theo truyền thống Phật giáo đến thángâm lịch hàng năm là 
mùa Phật đản, cũng lễ mừng Đức Phật ra đời, ta dẫn trẻ đến chùa lạy Phật, tắm Phật tụng kinh cầu nguyện, kể cho trẻ nghe từng câu chuyện về Đức Phật nhất những câu chuyện về tiền thân Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, ra đời như thế nào, lớn lên ra sao giáo dục trẻ học tập được qua những câu chuyện ấy.
Song không kém phần quan trọng trong các lễ hàng năm của đạo Phật đó chính lễ Vu lan Báo hiếu, tại sao lễ này, lễ này nhằm mục đích gì, các câu chuyện kể về lễ này thì câu chuyện về Thanh đề Đức Mục Kiền liên cứu mẹ từ địa ngục, dùng thần thông nhãn hóa để cứu lấy mẹ mình bị sa vào địa ngục, nhiều câu chuyện báo hiếu từ lòng thanh mẫn của con người, báo đáp ân sanh thành.
Hơn nữa, hiện nayrất nhiều các đạo tràng trong nước đều những khóa tu học một ngày, một tuần hoặc hai tuần trong những dịp lễ lớn, nhất mùadành cho thiếu nhi, thanh thiếu niên, nên cho trẻ đến đó để bắt chước tu học tìm hiểu giáo ràng hơn từ các vị chư Tăng giảng dạy. Thực tế rất nhiều câu chuyện quí chư Tăng giảng cần gợi ý bằng các câu hỏi mở, các em mới nhận ra điều cần học đem lại sự thấm nhuần trong giáo lý. Chính thế, khi giáo dục Phật giáo cho thiếu nhi hay trẻ em, thì chúng ta luôn để ý những hành động nhỏ tư duy trong sáng nhằm để khơi dậy sự tĩnh tâm rõ ràng, chứ không cần dạy những điều cao siêu, tư duy quá rộng, thực tế bằng những hành động hàng ngày, trong đời sống, trong thực tế hội, Đạo Đời luôn cùng song hành với nhau mọi lúc khắp thế gian. Ông ta ngày xưa câu: “Mưa dầm thấm lâu/đất” một điều cần thiết để chủ tâm “ươm, cấy” vào trong tâm các em những hành vi phẩm chất cao quý cần của người Phật tử thông qua các môi trường giáo dục khác nhau cần phải xuyên suốt, nhất quán hướng về các phẩm chất này như tâm điểm xuyên qua mọi hoạt động thường ngày, tận dụng mọi môi trường giáo dục để xâu kết, hướng các em về tâm điểm này. Để quá trình này diễn ra hiệu quả hơn, chúng ta cần phải hiểu tâmtrẻ, cần gì, muốn gì, hiểu gì, cũng như tìm hiểu tâm sinh lý, thói quen, tính cách của trẻ để việc giáo dục Phật pháp trở nên nhẹ 
nhàng hơn, thú vị hơn kết quả nhiều hơn, song cũng phải biết cách giáo dục trẻ biết yêu thương nhau để tìm được tiếng nói chung để cùng nhau thực hành lời Phật dạy một cách triệt để. Phật giáo hay hội, giáo dục cũng phải tận tâm, tận lực giáo dục, đem Phật pháp đến với trẻ ngày một lớn sẽ tạo được niềm tin, yên tâm hơn khi chúng trưởng thành tự tin bơi ra biển lớn của hội như trong kinh Pháp cú8 có câu “Pháp thí hơn mi thí. Thay vì ta dy chúng cách kiếm tiền, hay cho chúng tiền bạc, thì hãy dành thời gian chia sẻ, đồng hành cùng các con để mọi thành viên trong gia đình cùng sống theo tinh thần Phật pháp sẽ đem lại hạnh phúc nhiều hơn bền vững hơn theo cách hiểu biết của chúng ta trong hội trong giáonhà Phật.
Cố Đại lão Hòa thượng Thích Minh Châu đã soạn thảo nêu rằng thiếu nhi cũng một bộ phận Phật tử không nhỏ trong lòng Giáo hội, ba nguyên nhân9 chính đó là:
Một số lớn các em nhờ sự may mắn, sống trong một hoàn cảnh vật chất quá đầy đủ, do vậy không chịu lo học, lo tập sống tự lập, chỉ biết sốnglại vui chơi; Gia đình Phật tử sẽ cố gắng làm một trường luyện tập các em biết sống đoàn thể, biết tự lập, biết tháo vát để sau này gặp những hoàn cảnh khó khăn, các em thể biết ứng dụng, sống ích lợi cho mình, cho mọi người.
Cuộc chiến tranh đã qua hiện tại đã làm một số em mồ côi cha mẹ lưu lạc gia đình, sống quạnh, khôngtưởng. Gia đình Phật tử ra đời, thể theo lòng từ bi của chư Phật, nguyện tiếp đón các em, sống trong đại gia đình Phật tử, mong đem những vui tươi, trong sạch của tuổi trẻ cho các em.
Gia đình Phật tử lại cao vọng giới thiệu một phương pháp giáo dục đặc biệt dựa trên giáo pháp Phật dạy, một đời sốngtưởng đúng với tinh thần đạo Phật.
Từ những nguyên nhân trên Hòa thượng đã rút ra được ba


  1. Phápsố 354.
  2. Hòa thượng Thích Minh Châu (1952), sao gia đình Phật tử ra đời.


vấn đề lớn để quan tâm về giáo dục thiếu nhi thông qua Bi, Trí Dũng như sau được thể hiện ở (1) Luôn Từ bi, Tôn trọng sự sống;
(2) Trong sch và An tịnh; (3) Hx.
4. KẾT LUẬN
Để kết thúc bài tham luận này, chúng tôi xin mượn lời của vị Tng thống đời thứ 41 của Hip chng quốc Hoa K, người luôn có sự giáo dục quan tâm đến trẻ em trên đất nước Hoa Kỳ nói riêng cả thế giới nói chung như sau: Tôi nhận ra một điều rằng cuộc sống không nghĩa nhiều nếu bạn không sẵn lòng đóng góp phần nhỏ của mình nhằm để lại cho con cháu chúng ta - tất cả con cháu chúng ta - một thế giới tốt đẹp hơn. Kẻ ngốc nào cũng thể con. Điều đó không khiến bạn trở thành một người cha. Chính lòng can đảm trong việc nuôi dạy đứa trẻ mikhiếnbnlàmộtngườicha. (What I’ve realized is that life doesn’t count for much unless you’re willing to do your small part to leave our childrenall of our children — a better world. Any fool can have a child. That doesn’t make you a father. It’s the courage to raise a child that makes you a father).”
Qua đây, chúng tôi luôn mong rằng tất cả các bậc cha mẹ biết sử dụng thời gian khôn ngoan, nỗ lực tận tâm hơn trong việc giáo dục Phật pháp cho con trẻ đặc biệt bậc thiếu nhi những nền tảng Phật pháp ngay từ thuở khai để dần hình thành nhân cách theo giáo Phật pháp ngày một tăng trưởngtinh tấn, như có câu “Tu mau ko muộn.

***

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây