3. Vai trò giáo dục Phật giáo ở Việt Nam và trên thế giới - ThS.ĐĐ.Thích Thiện Huy - CHƯƠNG TRÌNH PHẬT HỌC TẠI VIỆT NAM VÀ TRÊN THẾ GIỚI

Thứ sáu - 06/12/2019 01:46
 
CHƯƠNG TRÌNH PHẬT HỌC TẠI VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI

 
VAI TRÒ GIÁO DỤC PHẬT GIÁO Ở VIỆT NAM TRÊN THẾ GIỚI
                                                ThS.ĐĐ. Thích Thiện Huy                                                  

 
  1. DN NHẬP
Phật giáo đã c mặt trên đất nước Việt Nam vào những ngày đầu của kỷ nguyên Tây lịch. Phật giáo được truyền trực tiếp từ Ấn Độ vào Việt Nam qua con đường giao thương hàng hải, đường hồ tiêu ...  trước ri sau đó mới truyn qua Trung Quốc chkng phải Pht giáo từ Trung Quốc truyn qua Vit Nam như nhng sáchđã ghi.

Theo sgia Nht Bn, ông Kamata, trong sách Trung Quốc Pht giáo thông sử, xuất bản tại Đại học Đông Kinh năm 1981, đã nhiều lần xác nhn rằng Pht giáo đã du nhp vào Trung Quốc tVit Nam, c đoạn ông gọi Việt Nam, c đoạn gọi Giao Ch. Đề cập đến Phật giáo Giao Ch tức đề cập đến trung tâm Phật giáo tại Luy Lâu3.

C thể nói Phật giáo Việt Nam luôn xứng đáng thành viên đáng tin cậy nhất trong khối đại đoàn kết dân tộc. Bất cứ trong thời điểm nào, Phật giáo luôn gắn bó sẻ chia cùng dân tộc Việt Nam thân thương này cho đến ngày nay. vậy, trong đại hội Phật giáo nhiệm kỳ 8 vừa qua, Ph Th tướng Vương Đình Huệ đã gửi lời chúc mừng thành công tới Đại hội, trong đó nhấn mạnh: “Từ xa xưa, giáo Phật giáo đã thấm nhuần vào trong đời sống của toàn thể người dân Việt Nam. Giá trị tốt của Phật giáo đã góp phần hun đúc nên những giá trị tốt đẹp của con người Việt Nam. Đảng Nhà nước ta đánh giá cao tin tưởng vào vai trò, sức mạnh hiệu quả đóng góp của Phật giáo Việt Nam trong sự nghiệp đổi mới ngày nay trên nền tảng tự do tín 
ngưỡng tôn giáo, đại đoàn kết toàn dân tộc, đoàn kết bình đẳng tôn giáo”.4

Đặc biệt nhất, sự thành công rực rỡ của đại lễ Vesak 2019 vừa qua tại Hà Nam, Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình đã nhấn mạnh: Đại lễ Vesak đã trở thành ngày hội chan hòa tinh thần đoàn kết quốc tế, nêu cao thông điệp hòa bình, đoàn kết yêu thương trên nền tảngtưởng của Đức Phậtbậc minh triết được Liên Hợp Quốc suy tôn nhân loại ngưỡng mộ, nơi gặp gỡ của Phật tử những người yêu đạo Phật. Trong những ngày qua, những tinh hoa vềtưởng, trí tuệ lòng từ bi theo kinh Phật Phật giáo đã kết nối tình đoàn kết khắp nơi, hội tụ về Tam Chúc. Các ý nguyện tốt đẹp về một thế giới hòa bình, về một hội phát triển bền vững đã được thảo luận, thống nhất, thể hiện qua tuyên bố chung Nam Vesak năm 2019, khẳng định sự đóng góp thiết thực của Phật giáo Việt Nam nói riêng Phật giáo thế giới nói chung việc thực hiện hóa các mục tiêu phát triển bền vững của Liên Hợp Quốc. Với những đóng góp đó, chúng ta hy vọng về một tương lai tươi sáng của nhân loại những bất ổn củahội như chiến tranh, xung đột dân tộc, sắc tộc, tôn giáo, khổ đau của nhân loại khoảng cách giàu nghèo, biến đổi khí hậu… từng bước được đẩy lùi,tưởng của đại lễ Vesak Liên Hợp Quôc sẽ tiếp tục được phát huy mạnh mẽ, để thông điệp về hòa bình yêu thương của Đức Phật luôn tỏa sáng”.

Hòa thượng Brahmapundit - Chủ tịch thường trực ICDV khẳng định, ba ngày qua khoảng thời gian tuyệt vời thể hiện lòng mến khách của Giáo hội Phật giáo Việt Nam con người Việt Nam. Hòa thượng cho biết, Ban Tổ chức đã làm việc hết sức mình tích cực ra về với những cam kết mới, cthêm nhiều người bạn mới, cũng như nỗ lực thực hiện trong Tuyên bố Hà Nam. “Tôi cùng hoan hỷ thông báo chúng ta đã tổ chức thành công Đại lễ Vesak tại đất nước bề dày lịch sử tươi đẹp này. Tôi gửi lời cảm ơn sâu sắc đến lãnh đạo Nhà nước Việt Nam, Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã hợp tác đăng Đi lễ vô ng hoành tráng này, Hòa thượn
Brahmapundit phát biểu.
  1. TINH THẦN GIÁO DỤC PHẬT GIÁOMỘT SỐ NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI
Hệ thống giáo dục phụ thuộc vào hệ thống kiến thức; kiến thức không thể hoạt động mà không c trí tuệ, do đó trí tuệ trở thành mục tiêu chính của hệ thống giáo dục. Trí tuệ luôn ươm mầm cho các hành động hay ý chí xây dựng hệ thống giá trị phù hợp để hướng dẫn hành động của chúng ta. Do đó hệ thống giáo dục phải ăn sâu vào hệ thống giá trị dựa trên trí tuệ. Phật giáo một trong những trường pháitưởng quan trọng nhất, đã phân tích mọi thứ một cách logic c hệ thống. Phật giáo luôn tập trung vào hệ thống giáo dục dựa trên trí tuệđịnh hướng giá trị hoặc theo một hệ thống giáo dục dựa trên trí tuệ rộng rãi dẫn đến sự hiểu biết đúng đắn về bất cứ điều gì. Để biết thực tế hoặc sự thật thực tế, chúng ta phải c một tầm nhìn đúng hoặc hiểu đúng về nó do đó chúng ta nên hành động theo n. Đ lý do tại sao Phật giáo luôn bắt đầu với tầm nhìn đúng (sammᾱ-diṭṭhi), điều này được giải thích trong học thuyết Phật giáo về Bát chánh đạo hay Aṭṭhaṅgiko maggo.

Theo Phật giáo, chúng ta nên thanh lọc tâm trí của chính mình và cố gắng phát triển lòng nhân áitừ bi đối với tất cả chúng sinh. Trong bài viết hin tại này, tôi đc bit nhấn mạnh vtầm quan trọng của hệ thống giáo dục Phật giáo vai trò của nó trong giáo dục. Tuy nhiên, c rất nhiều trường phái suy nghĩ nói về hệ thống giáo dục tầm quan trọng của nó trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Phật giáo cũng một trong số đó nó c đng gp to lớn cho hệ thống giáo dục. Ý tưởng của nó về giáo dục luôn luôn được định hướng giá trị. Vai trò của giáo dục Phật giáođây kiến thức Phật giáo, trí tuệ (Prajῆa hoặc paῆῆa) quá trình xây dựngluận hoặc khái niệm (manasikara) ba trụ cột của hệ thống giáo dục, kiến thức cũng c một chế độ hoạt động, giúp phát triển một hệ thống định giá bằng cách chuyển đổi sự hiểu biết hoặcluận c
ủa chúng ta thành hiểu biết đúng hoặc tầm nhìn đúng. Dưới ánh sáng của sự hiểu biết đúng đắn cũng liên quan đến các phẩm chất nội tại và các chế độ hành vi phổ quát về một đối tượng nằm dưới nguồn gốc, sức chịu đựng thay đổi hoặc suy tàn của n. Khi kiến thức được áp dụng để khớp nối, nó thể hiện một cách chân thực nhữngthực sự được cấu thành trong tâm trí của chúng ta, vẫn xác nhận tiêu chí của sự hiểu biết đúng đắn.

Trí tuệ hay Prajῆa phương thức hoạt động của kiến thức. N biểu hiện trong sự mặc khải của thực tại giống như ánh sáng xuyên vào bng tối và chiếu sáng đối tượng cho tầm nhìn hoặc mặc khải của n. Do đ, chế độ hoạt động của kiến thức một mặt thực hiện sức mạnh của sự chiếu sáng (obhᾱsana lakkhaa) để xem thực tế bằng dấu hiệu đặc trưng khác (chedana lakkhaṇa), từ đó phục vụ tất cả các yếu tố làm ô uế của chúng ta để phân biệt tầm nhìn của chúng ta, đúng sai.
Ý tưởng về giáo dục Phật giáo đã thay đổi đáng kể trong những năm gần đây so với thời kỳ hoàng kim của chủ nghĩa hiện đại Phật giáo vào cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Lúc này, người ta nhấn mạnh vào nhu cầu đồng thời cả việc bảo tồn văn bản truyền thống, kinh điển của các truyền thống được giảng dạy bằng các phương pháp hiện đại, tiếp xúc với giáo trình hiện đại, các môn học được giảng dạy bằng tiếng Anh cách quan trọng để cạnh tranh với hoạt động truyền giáo của Kitô giáo đưa Phật giáo ra khắp các nước trên thế giới.

Giáo dục Phật giáo hiện đại nhằm mục đích tạo ra những người theo đạo Phật c khả năng hoạt động trong môi trường mới trong khi vẫn giữ lòng trung thành tôn giáo truyền thống của họ; Mục đích của nó để sử dụng các hình thức thể chế hiện đại các thiết bị phạm “phương tiện thiện xảo” (upaya) để đảm bảo sự tồn tại của Phật giáo trên thị trường tôn giáo toàn cầu, trong cuộc cạnh tranh với các đối thủ đáng gờm (Kitô giáo thường được coi đối thủ chính). Ở một số quốc gia, điển hình Nhật Bản, các tổ chức học tập Phật giáo hiện đại đã chứng minh sự thành công về chất l
ượng năng lực. Tuy nhiên, đồng thời, các hệ thống giáo dục Phật giáo hiện đại ha ra dễ bị ảnh hưởng bởi các xu hướng hiện nay như chuyên nghiệp ha ngăn cách, với tôn giáo dần trở thành một phần nhỏ của một chương trình giảng dạy hay nghiên cứu phức tạp.

Ngày nay, việc học văn bản Phật giáo bằng ngôn ngữ truyền thống (tiếng Pali, tiếng Sankrit, tiếng Hán cổ, v.v…) được bảo tồn bên trong các trường đại học Phật giáo trong các truyền thống Phật giáo Theravada (Sri Lanka, Thái Lan, Miến Điện, Việt Nam, Nhật v.v…). Trong các xã hi này, Pht giáo Trưởng lão bộ cung cp các căn cứ để xây dựng bản sắc dân tộc hiện đại tính phù hợp với khoa học thực nghiệmcác quốc gia phát triển. Sự duy trì giáo dục Phật giáo được hiểu một nhiệm vụ của quốc gia, giáo dục Phật giáo c xu hướng bảo tồn tính cách bảo thủ hơn nhiều so với các nước cTruyn thống Pht giáo phát trin, ví d, ở Hàn Quốc hoặc Nhật Bản, nơi Phật giáo không đng vai trò quyết định trong việc xác định bản sắc dân tộc nơi các trường đại học Phật giáo tham gia vào thị trường giáo dục hiện đại. Ngược lại, trong trường hợp của các hội Phật giáo Nam truyền, ngay cả một cách tiếp cận để so sánh đối với Phật giáo dường như không được phép trong một hệ thống học tập được coi địa vị của Phật giáo cốt lõi của bản sắc dân tộc.

Ở khía cạnh này, việc tạo ra một chương trình tiếntiếng Anh, Tiến sĩ Quốc tế (khoa Phật giáo Quốc tế) về nghiên cứu Phật giáo tại Học viện Phật giáo Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, một trong những trường đại học Phật giáo c uy tín của Việt Nam, một sự kiện gần đây chưa c tiền lệ trong lịch sử giáo dục Phật giáo Việt Nam: Lần đầu tiên, một trường đại học Phật giáo đảm nhận đào tạo các nhà nghiên cứu Phật học thực thụ, những người sẽ coi Phật giáo một đối tượng để nghiên cứu nhằm vào cả cộng đồng Phật giáo phi Phật giáo, không c nghĩa vụ đồng thời những người tôn sùng Phật giáo. Tuy nhiên, trong các hội công nghiệp ha đô thị ha cao của truyền thống Đại thừa như Hàn Quốc hay Nhật Bản, việc học văn bản theo ngôn ngữ truyền thống, sử d
ụng các phương pháp truyền thống (ghi nhớ các đoạn văn c liên quan, tranh chấp, v.v…), phần lớn chỉ giới hạn trong các nghiên cứu tại khoa Phật giáo của một số trường đại học Phật giáo.Trong khi một số khoa nghiên cứu Phật giáo tại các trường đại học Nhật Bản được công nhận trên toàn thế giới về các giá trị học thuật của họ, tuy nhiên ảnh hưởng của họ đối với các nhà nghiên cứu sinh viên của trường đại học, các tầng lớp khác trong hội, rất khiêm tốn. Đặc biệt Nhật Bản, các cách tiếp cận tương đối quan trọng hơn đối với giáo Phật giáo phát triển được chấp nhận nhiều hơn tại các trung tâm học tập của Phật giáo so với hầu hết các truyền thống Theravada. Tuy nhiên, Phật giáo chủ yếu chiếm một vị trí nhà cung cấp một số dịch vụ nghi lễ chủ yếu vui nhộn cho các nhu cầu hội, do đ, hầu như không liên quan đến những nỗ lực của một số học giả Phật giáo để biến nó thành một công cụ phê bình cải thiện hội. Ở Nhật Bản thời hậu chiến, Phật giáo phần lớn đã thất bại trong việc trở thành một yếu tố quan trọng trong việc xây dựng hiện đại mới, hậu độc đoán của Nhật Bản hoặc đưa ra bất kỳ tầm nhìn thay thế nào về tính hiện đại khác biệt về chất của hội tiêu dùng đại chúng. N tiếp tục hoạt động như một tôn giáo tang lễ của người Hồi giáo, làm việc chủ yếu trong các nghi lễ tang lễ ngoài ra còn được sử dụng bởi các khách hàng của công ty, những người coi cuộc sống kỷ luật cao của các ngôi đền nơi đào tạo tốt cho nhân viên của họ.6

Thật vậy, họ đã không phải chờ đợi rất lâu đối với các cộng tác viên đầy tham vọng, một số nhà cải cách đã thất vọng với tham nhũng của chính phủ quốc gia và, nói chung, xu hướng bóc lột chống đối vốn c trong hệ thống hội theo định hướng thị trường. Ngay trong năm 1950, Juzan, một đệ tử nổi tiếng của Taixu, đã tổ chức một nhóm nhng người theo chnghĩa hin đại Pht giáo cực đoan và gửi cho Mao Trạch Đông một tuyên bố nhấn mạnh bản chất Phật giáo không chủ trương tôn thờ bất cứ một vị thần nào của Phật giáo sự tương thích hoàn toàn với chủ nghĩa cng sn.7 Trong quá trình to ra một vùng đt tịnh độ trn gian, một tầm nhìn hội chủ nghĩa về một hội mâu thuẫn không giàu c, được diễn đạt bằng các thuật ngữ nghe theo tiếng Phật giáo, Phật tử phải khai sáng tu viện theo dõi giáo phái của họ về tương lai chủ nghĩa hội Phật giáo. Các nhà cải cách trung thành với nhà nước đã sớm được hợp nht tnh Hip hi Pht giáo Trung Quốc mới tnh lp (1953). Trong khi tạp chí, với tư cách là doanh nghiệp cốt lõi của hiệp hội, chắc chắn đng vai trò giáo dục, không c sở giáo dục Phật giáo chuyên ngành nào ngoài Học viện Phật giáo (Bắc Kinh, thành lập năm 1956).

Khi Cách mạng Văn ha bắt đầu vào năm 1966, Học viện Phật giáo Trung Quốc đã đóng cửa giống như phần lớn các trường đại học khác của Trung Quốc, nhng trường kng thể hot động bình thường giữa những biến động chính trị. Sau hơn một thập kỷ, Phật giáo chỉ được hoạt động lại vào cuối những năm 1970, như một phần của các chính sách cải cách tự do hơn. Từ năm 1980, các sắc phong tu viện mới đã được cho phép, các chi nhánh tnh của Học vin Pht giáo Trung Quốc cui cùng đã được mở, điu mà ng đoàn Trung Quốc mong muốn đt được trong nhng năm 1950.

Thái Lan, nơi đã thoát khỏi chế độ thuộc địa, Đạo luật Tăng thân năm 1902 tập trung quản trị giáo hội cũng thiết lập một hệ thống kiểm tra mới, phối hợp bằng tiếng Thái tiếng Pali, với các văn bản thống nhất được sử dụng trong cả nước. Sự đồng nhất của các yêu cầu giáo dục mới gp phần tạo ra một chủ nghĩa dân tộc văn ha thống nhất c thể chịu được áp lực của thời đại chủ nghĩa đế quốc cao. Thái Lan cuối cùng cũng c một hệ thống giáo dục Phật giáothụchọc viện Phật giáo: một cách để vượt qua sự kháng cự của tu viện chống lại việc đưa các môn học hiện đại vào giáo trình, hoặc một số trường đặc biệt, trong một số tu viện, để c
ung cấp cho các nhà những kiến thức chung cần thiết.

Miến Điện, nơi được thuộc địa ha toàn bộ được đưa vào một tỉnh của Ấn Độ thuộc Anh vào năm 1886, nền giáo dục thế tục, hiện đại về tiếng địa phương tiếng Anh được khen ngợi bởi các trường truyền giáo Kitô giáo Phật giáo (các học viện). Các nhà giáo dục Phật giáo muốn nuôi dạy một Phật tử coi cuộc sống một quá trình sáng tạo công đức, thay một môn học hiện đại, kỷ luật, hợp lý kinh tế. Một sự thỏa hiệp giữa hai chiến lược giáo dục khác nhau các trường học tiếng Anh của Phật giáo, ra đời vào cuối những năm 1890; Các trường công lập bắt đầu bao gồm một số hướng dẫn Phật giáo trong chương trình giảng dạy của họ. Tuy nhiên, giáo dục Miến Điện vẫn giữ được tính đa nguyên, với các học viện của Giáo hội cùng tồn tại với các trường công lập.8

Ở truyền thống Mông Cổ, khoảng một phần ba dân số sống trên các lãnh thổ được quản lý bởi các tu viện, hệ thống phân cấp Phật giáo kết hợp các chức năng của chính quyền thế tục. Do kết quả của chiến dịch chống tôn giáo thực thi, đẩy nhanh quá trình thế tục hội hóa, chủ yếu diễn ra vào cuối những năm 1930, trùng hợp với các cuộc thanh trừng chống Chính thống Liên Xô, hầu như tất cả các nhà đều bị buộc tội, với số lượng lớn trong số họ trở thành nạn nhân của sự đàn áp của chính phủ. Tuy nhiên, không giống như Liên Xô, nơi các chính sách chống Chính thống Giáo đã bị đảo ngược một phần vào năm 1941 sự hỗ trợ của nhà thờ cần thiết trong việc huy động thời chiến quốc gia, các chính sách của chính phủ Mông Cổ đối với Phật giáo cũng thể hiện sự linh hoạt. Rốt cuộc, tầm quan trọng liên tục của Phật giáo chỉ quá hữu hình đối với nhà cầm quyền. Đến năm 1944, Gandantegchinlen, một hợp chất tu viện khổng lồ ở Ulan Bator, thủ đô của Mông Cổ, đã được mở cửa trở lại. Cho đến ngày nay, trường đại học này sở giáo dục Phật giáo duy nhất trong cả nước nơi đào tạo chính cho các Lạt ma tương lai (các linh mục Phật giáo). Phật giáo một hiện t
ượng văn ha quá quan trọng đối với bản sắc dân tộc của người Mông Cổ, cũng như vai trò ngoại giao của Mông CổPhật giáo châu Á, ch đơn giản bị loại bỏ, ngay cả khi hội bị đẩy theo hướng hiện đại thông qua việc thế tục ha bắt buộc.9

Trong khi một svùng mà Pht giáo chiếm lĩnh vai trò tư tưởng so với một số tôn giáo khác, thì giáo dục Phật giáo thể hiện vai trò của nó trong các hội Âu Mỹ, lúc này Phật giáo phương Tây đã phát triển các cấu trúc giáo dục của riêng mình kể từ những năm 1970, dường như không khác biệt so với các nước châu Á về sự cung cấptưởng giải thoátcấp độ cá nhân khỏi các vấn đề hội do thị trường tiêu dùng tạo ra, thay giải pháp cho những vấn đề này. Giáo dục Phật giáo quan trọng đối với công cụ tiềm năng thay đổi văn ha tưởng hội. Một số thanh niên thuộc thế hệ này bắt đầu coi Phật giáo như một cách thể hiện tình đoàn kết với các dân tộc không phải người phương Tây đang bị đô hộ khó khăn bởi sự hiện đại của tư bản phương Tây. Phật giáo, trước đây một sự theo đuổi hiếm hoi của giới thượng lưu, bắt đầu phát triển thành một lực lượng phổ biến trong số những người Bắc Mỹ trẻ tuổi, c trình độ đại học vào khoảng cuối những năm 1950, xu hướng này tiếp tục trong những năm 1960, 1970 1980. Nhu cầu mới này đã dẫn đến sự tăng trưởng về nguồn cungtất cả các cấp độ từ số lượng các trường đại học cao đẳng cung cấp bằng cấp về Phật giáo cho một số trung tâm Phật giáo cung cấp các buổi thiền đào tạo.

Vào cui nhng m 1960, Pht giáo Tây Tng và Đông Nam Á bt đu cnh tranh với các chi nnh Đông Á của Trường Thin phần lớn cho cùng một giáo dục công cộng, chủ yếu người Mỹ trung lưu (trong phần lớn các trường hợp người da trắng) đã vỡ mộng với hội công nghiệp. Sự phổ biến của xu hướng Phật giáo đã giúp c thể thành lập các trường đại học Phật giáo đầu tiênBắc Mỹ trong giai đoạn này. Một trong số đ, Đại học Naropa, được thành lập vào năm 1974. Các trường đại học Phật giáo tại Hoa Kỳ 
thường c tính cách giáo phái mạnh mẽ. Tuy nhiên, đối với một trường học c nguồn gốc Phật giáo không công khai chính thức giáo phái.
 
  1. MỘT SỐ THỰC TRẠNG HIỆN TẠI CỦA HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Học viện10 đã đào tạo được 13 kha cử nhân Phật học (đến năm 2019), với hơn 10 nghìn Tăng ni Phật tử, đã được tốt nghiệp. Nỗ lực của Học viện nhằm xây dựng phát huy truyền thống đạo đức đào tạo các thế hệ Tăng ni tài cho Phật giáo Việt Nam, đáp ứng các nhu cầu Phật sự, giải quyết các vấn nạn của thời đại.

Học tập chiếm một vị trí quan trọng trong cấu trúc giáotổng thể của Phật giáo. Học nghiên cứu sâu văn bản (Pali: pariyatti ) được hiểu một điều kiện cần thiết để duy trì Phật giáo tín ngưỡng Pht giáo. Trong truyn thống của Pht giáo n Đsau khi triều đại của Hoàng đế Asoka (269-232 trước công nguyên), các học viện, tu viện lớn, hoặc các tịnh xá, nơi được công nhận của việc nghiên cứu học tập. Học tập trong Phật giáo hậu Asoka không nhất thiết chỉ giới hạn trong nghiên cứu văn học kinh điển. Nalanda, trường đại học tu viện nổi tiếngBihar ngày nay, ước tính c sức chứa 3.000 đến 5000.000 sinh viên, trong đó số lượng cũng bao gồm nhng người nh hương từ nhng nơi xa xôi như Trung Quốc hay vương quốc Silla của Hàn Quốc11. Nalanda, tồn tại giữa thế kỷ thứ năm mười ba, được coi đại diện của truyền thống giáo dục trong Phật giáo Ấn Độ. Một trường đại học đã được chính thức khôi phục hoạt động vào ngày 1 tháng 9 năm 2014, trong vùng lân cận của di tích lịch sử, được tài trợ bởi Chính phủ Ấn Độ một số nhà tài trợ quốc tế.

Như các trường đại học Phật giáo lớn khác, mục đích của Học viện tại Thành phố Hồ Chí Minh nhằm để đào tạo những Tăng ni sinh có 
kiến thức đại học về Giáo căn bản của các bộ phái Phật giáo, Lịch sử Phật giáo Việt Nam, các vấn đề về Phật giáo nhập thế văn ha (Phật giáo) Việt Nam, để sau khi tốt nghiệp cử nhân Phật học c thể tiếp tục học cấp cao học, tiến sĩ, trở thành nghiên cứu viên của Viện Nghiên cứu Pht học, hoặc đảm trách các công tác chuyên môn, Pht sti Trung ương giáo hội, Ban Trsti các tỉnh, thành toàn quốc.

Tuy nhiên, học viện chúng ta cần cải tiến toàn diện một số việc như: Cán bộ cần c thái độ nhiệt tình hơn đối với Tăng, ni sinh. Các phòng, khoa cần giải đáp thắc mắc của Tăng, ni sinh ràng, cụ thể. Nhiều Tăng, ni sinh phàn nàn về thái độ của nhân viên phòng sau đại học còn chưa tốt. Đơn giản ha các thủ tục hành chính, quan trọng cho các Tăng ni thực tập giảng dạy các lớp sơ, trung, cao đẳng năm cuối trước khi ra trường tạo mọi điều kiện thuận lợi giúp Tăng ni sau khi ra trường, được giảng dạy cống hiến về công tác giáo dục trong hệ thống sơ, trung, cao đẳng tại các địa phương tỉnh thành. Cần thay đổi mạnh mẽ theo cách giáo dục tín ch hiện nay, thay đổi giảng viên theo hệ thống đánh giá về chất lượng giảng viên (cung cấp hệ thống đánh giá toàn diện trực tiếp trên web của nhà trường hay nhà trường khuyến khích tinh thần tự học cả ban ngàyđêm tại các khu tự học thuận tiện, yên tĩnh hơn so với túc xá). Hình thức đánh giá điểm rèn luyện online còn nhiều hạn chế, thiết thì phải làm đơn xin bổ sung đim, rất mất thời gian công sức. Về việc đăng môn học thì c lẽ nên phân luồng theo khoa hoặc theo kha để tránh trường hợp máy chủ nhà trường bị chậm do quá tải.

Nên c website các bài tập hay các môn chuyên ngành cho Tăng, ni sinh download tìm hiểu dễ dàng hơn trong việc học các môn kh.
 
  1. MỘT SỐ KIẾN NGHỊ THAY LỜI KẾT
    1. Từ một số nhận định trên, chúng ta c thể thấy rằng: Hơn 35 năm qua từ khi Giáo hội Phật giáo Việt Nam c mặt, ngoài sự đng gp công sức trí tuệ cho quê hương đất nước, Học viện còn phải từng bước khắc phục khó khăn từ các yếu tố khách quan bên ngoài đến các vấn đề nội tại hiện nay. Cho đến nay c thể nói tất cả đều đã tương đối ổn định. Ni như thế, không c nghĩa mọi sự khó khăn trở ngại trước mắt không còn, tuy nhiên chúng ta phải luôn sáng suốt nhất không được chủ quan.
Mỗi khi đề cập về vấn đề giáo dục Phật giáo, người ta thường nghĩ đến ý nghĩa đào tạo, giáo dục không những c trách nhiệm đào tạo kiến thức Phật học thế học để bổ sung kỹ năng hoằng pháp chức năng chínhđào tạo tác phong cách, rèn luyện ý chí kiên cường; tưởng thanh cao, xứng đáng bậc Sa môn phạm hạnh, phạm trong chốn Thiền môn. Không những thế, người tu Phật giáo còn phải luôn tinh tiến phấn đấu, khẳng định lập trường vượt qua tất cả tài sắc danh lợi, kiện toàn bản lĩnh xứng đáng người đệ tử xuất gia của Đức Phật.

Với những ý nghĩa cùng quan trọng trong công việc đào tạo Tăng ni như chúng tôi đã trình bày trên. Nhìn về quá khứ hiện tại vấn đề giáo dục Phật giáo đã được phát huy cách tốt nhất, c phương pháp nghiên cứu hiện đại c thể nói khả quan.

Một vấn đề cũng không kém phần quan trọng, đó các vị Giáo thọ, giảng viên tham gia cống hiến, giảng dạy các cấp Phật học, cần phải thường xuyên tham gia cập nhật liên tục các kỹ năng nghiệp vụ phạm phù hợp với các chương trình giáo dục hiện đại. do kiến thức Phật học cũng như nghiệp vụ phạm của các vị Giáo thọ giảng viên, c thể nói chênh lệch khá lớn. Chúng ta đang ở cuộc cách mạng công nghiệp 4.0, cách giáo dục chuyển đổi từ truyền thống sang hiện đại, lấy người học làm trung tâm, cách giảng dạy cũng phải tiếp cận theo hướng mới, khơi dậy sự đam mê, tìm tòi, tự nghiên cứu ở người học, hay chương trình khung theo từng học viện phải giống nhaulẫn Việt Nam Quốc tế để trao đổi du học sinh phù hợp chuẩn quốc tế. Khung chương trình mỗi sở đào tạo phù hợp với khung chương trình đào tạo của mỗi quốc gia quy định để thống nhất theo từng quy định giáo dục hiện hành. Quý thầy dạy cùng một môn nên thống nhất kiến thức thi cuối kỳ, để tránh tình trạng mỗi thầy c cách dạy khác nhau, các dạng b
ài tập cũng khác nhau, dẫn đến việc vào kỳ thi cuối kỳ Tăng, ni sinh bỡ ngỡ, gặp khó khăn rất nhiều. Một số môn học dạythuyết nhiều, bài thực hành ít. việc giảng dạy nên chủ động trong việc trình chiếu slide, không phụ thuộc hay không c chuẩn bị.

Quan trọng nhất hiện nay, nhà nước c nhiều chủ trương phát huy tối đa nguồn lực hội ha giáo dục, y tế, là cơ hội để các tôn giáo nói chung Phật giáo nói riêng phát huy vị thế tham gia gp phần hội ha giáo dục, như hiện nay chúng ta đã liên kết đào tạo cấp bằng chính quy cho một số ngành học như: phạm mầm non, sắp tới ngành Anh văn, Tin học. Được biết, vừa qua Thượng tọa Th Nhật Từ, đại diện hội đồng khoa học Học viện đã thăm m vic vi Ban gm hiu Trường Đi học Khoa học xã Hi và Nhân văn tiến tới việc hợp tác đào tạo toàn diện các nhanh học như: Tâm học, Xã hi học, Tôn giáo học, Nhân học, Công tác xã hội

đây chúng tôi chỉ đề cập riêng biệt về kiến thức kỹ năng giảng dạy, tuyệt đối không đề cập đếncách Hành giả tu tập hay đạo đức cá nhân. Một khi giáo dục đã thật sự vào nền nếp ổn định, bấy giờ mới c thể triển khai các lớp đào tạo chuyên ngành, tương đương như hệ thống các trường thuộc Đại học Quốc gia thuộc từng chuyên ngành, do Học viện Phật học đảm nhiệm đào tạo ngoài một skhoa chuyên sâu ni đin như: Triết học, ging sư, Thin (kinh tạng), Luật sư, Luận sư, Sinh ngữ Anh (hoặc tiếng Hoa, chuyên nhanh cổ ngữ Pali, Sankrit) còn c các ngành học phù hợp xu hướng thời đại như: Tôn giáo học, Triết học, Ngvăn, Nn học, Tâm lý học, Công táchội. Đặc biệt khi khung chương trình hai năm đại cương phù hợp với hệ thống giáo dục quốc dân, sinh viên sẽ được tiếp nhận đào tạo cấp văn bằng của các trường đại học chính quy bên ngoài, nhằm tạo điều kiện thuận lợi nhất c thể cho Tăng ni sinh trẻ hiện nay, hầu c đủ nhân sự để đáp ứng những nhu cầu thực tiễn của Giáo hội hiện tại tương lai.

Chúng tôi đề xuất ý kiến như vậy, bởi học viện đã bước qua 2 giai đoạn hình thành củng cố, giờ đây giai đoạn phát triển bền 
vững toàn diện. Hơn thế nữa, đất nước Việt Nam Phật giáo Việt Nam nói chung học viện nói riêng đã đang trên đà phát triển mọi mặt, khẳng định vị trí không những trong nước khu vực còn ảnh hưởng sâu rộng khắp các nước trên thế giới. C thể nói đây thời điểm thuận lợi nhất để Học viện Phật giáo Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh phát huy tiềm năng sẵn c của mình, hầu đng gp thiết thực nhất cho quê hương xứ sở.
 
    1. Nếu như đề cập đến vấn đề giáo dục học viện không nói đến sự nghiệp phát triển hoằng pháp thì thật điều thiếu st. Điều này trong chốn thiền môn xưa nay ai cũng biết, nếu muốn truyền chánh pháp cho tất cả mọi người, nhất những vùng sâu vùng xa, người làm công tác hoằng pháp, ngoài sự kiên định lập trường hạnh nguyện cao cả, còn c cả một sự hy sinh cùng to lớn, nếu không được như Đức Phật thì tối thiểu cũng tương đương như các vị Tiên sư, Cổ đức. Chẳng hạn để nói lên sự hy sinh cao cả của Đức Phật Thích Ca, người xưa đã nói: “Nhất bát thiên gia phạn,thân vạn du. Kỳ vị sanh tử sự, giáo hóa độ xuân thu”. (Một bát cơm ngàn nhà, thân đi muôn dặm xa, chỉ việc sanh tử, giáo ha tháng ngày qua). Đức Phật vượt bao khó khăn, trở ngại để truyền chánh pháp trong một đất nước ảnh hưởng nặng nề bởi các tôn giáo đa thần hay nhất thần, nặng mùi tín điều lễ bái. Ngài Phú Lâu Na hoằng pháp nơi ngoại đạoảnh hưởng đến sự an toàn ngài không ngần ngại, ngài Khương Tăng Hội bị nhà Ngô thách đố sự linh ứng, mầu nhiệm Phật pháp mới cho truyền đạo, Ngài Đạt Lai Lạt Ma 14 mặckhôngtrên quê hương xứ sở của mình, nhưng tầm ảnh hưởng của ngài đối với quốc tế rất lớn, hay chính đất nước Việt Nam cũng c Thiền Thích Nhất Hạnh, Thiền người đưa ra khái niệm “Phật giáo dấn thân” (engaged Buddhism). Với những hoạt động không ngừng ngh của mình, Thiền Thích Nhất Hạnh trở thành nhà lãnh đạo Phật giáo c ảnh hưởng lớn thứ haiphương Tây, chỉ sau Đạt Lai Lạt Ma12, thật muôn vàn công hạnh hiện nay nếu mỗi học giả, hành giả chúng ta nỗ lực nhiệt thành cũng gương sáng cho hậu thế muôn đời sau học hỏi làm cho Phật giáo ngày càng phát triển bền vững đem lại hòa bình, hạnh phúc cho muôn loại chúng sanh.
 
    1. Bt đu từ khóa VIII nhim knày, tt cả các Trường trung cấp Phật học đều phải áp dụng chương trình giảng dạy đúng như Ban Giáo dục Pht giáo Trung ương đề xut. Muốn thực hin điu này c kết quả, đề nghị các Ban Giáo dục Phật giáo tỉnh thành không những báo cáo theo ngành ngang cho Ban Trị sự tỉnh thành trước Hội nghị tổng kết 6 tháng cuối năm còn phải báo cáo đầy đủ vBan Giáo dục Pht giáo Trung ương theo ngành dọc. Có như thế Ban Giáo dục Trung ương mới ccơ sở để đề xut nhng ý kiến trong mỗi kỳ Đại hội Phật giáo toàn quốc, làm cho chương trình giáo dục ngày càng được hoàn chỉnh hơn.
Khi soạn thảo xong chương trình giảng dạy cấp đại học, sau đại học Phật học, đối với các học viện, nếu không c trở ngại, Ban Giáo dục Pht giáo Trung ương có thể tnh lp một Ban Kim tra thẩm định chương trình giảng dạy tại các học viện. Điều cần phải lưu ý: Ngoài các vị chủ giảng ra, những người làm công tác Phụ giảng cũng cần phải hội đủ bằng cấp học vị tương đương, phù hợp chuyên môn của từng chuyên ngành riêng biệt, hạn chế tối đa trong việc kiêm nhiệm nhiều chức vụ để mỗi giảng viên c thời gian nghiên cứu chuyên sâu, cần thiết mỗi năm quy định chính giảng viên cũng phải trực tiếp tham gia đề tài cấp trường, hoặc cùng tham gia đề tài, quy định tham gia hội thảo, viết bài nghiên cứu khoa học...
***

 
Tài liệu tham khảo
Nguyễn Lang (1994), Việt Nam Phật giáo sử luận.Mookerji, Radha Kumud, 1998, Giáo dục Ấn Độ cổ đại:la môn giáo Phật giáo, Delhi: Ấn phẩm Banarsidass

Motilal.Morozova, Irina (2009), Các cuộc cách mạng hội chủ nghĩa châu Á: Lịch sửhội của Mông Cổ trong thế kỷ 20,. London: Routledge.


Turner, Alicia(2014), Cứu Phật giáo: Sự thường của tôn giáoMiến Điện thuộc địa, Honolulu: Nhà in Đại học Hawaii.

Victoria, Brian, (2007), Karma Karma, “Chiến tranh Bất bình đẳngNhật Bản thế kỷ XX. Tập trung vào Nhật Bản. http: // www.japanf Focus.org/-Brian-Victoria/2421. Truy cp ngày 24 tháng 8 năm 2019.

Wales, Holmes (1972), Phật giáo dưới thời Mao, Cambridge, MA: Nhà xuất bản Đại học Harvard.

Vladimir Tikhonov (2017), Giáo dục Phật giáo đương đại, Cẩm nang Oxford của Phật giáo đương đại.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây