47 - Nguyễn Bá Hoàng - MƯỜI NĂM - DẤU ẤN MỘT CHẶNG ĐƯỜNG

Thứ hai - 16/12/2019 11:53
MƯỜI NĂM - DẤU ẤN MỘT CHẶNG ĐƯỜNG
Tùy bút: Nguyễn Hoàng


Thế là đã bấy mùa sen nở
Chuyện xưa – nay trăn trở bao lòng Chín tầng! Cửu phẩm liên bông
A-Di-Đà phật muôn lòng hướng quy Niệm xưa ý cũ theo về
Hòa trong nắng gió chiều quê thanh bình Ơn người khai cửa tâm linh
Cho miền quê mẹ Quảng Bình dấu yêu !

 

Từ trên sân thượng của ngôi bảo tháp: hũng vĩ uy nghi và cùng bề thế, sừng sững tọa lạc ở phía cánh tả, ngôi đại hùng bửu diện chùa Đại Giác: Trung tâm Phật giáo Việt Nam tỉnh Quảng Bình, phóng tầm mắt ngắm nhìn toàn cảnh thành phố. Lòng tôi không khỏi phải bàng hoàng?! Một chút ngượng ngùng xen lẫn với những cảm xúc bất ngờ trước vẻ đẹp của một thành phố tươi trẻ có chút phóng đãng, kiêu kỳ nhưng vẫn giữ được nét đẹp vốn có của một thành phố đã được mệnh danh tên của một loài hoa đẹp: “ Đồng Hới- Hoa hồng”!
Tự xấu hổ! bởi lâu nay mình phải sống trong cảnh “ếch ngồi đáy giếng”, thiển cận với những góc nhìn nhỏ hẹp, rồi dẫn đến mặc cảm tự ti với chính mình, vì phải bị sinh ra trên một miền quê nghèo, chẳng đẹp chút nào?!
Bỏ qua những ý niệm vô lý ấy! lòng tôi cảm thấy yên bình, tự nhủ: thành phố này thật đẹp!! Xa xa những mái ngói đỏ tươi, những khoảng tường màu vàng trắng tựa như những đóa hoa thấp thoáng ẩn hiện trong màu xanh của núi, của trời, lung linh nhấp nhoáng trong màu vàng của nắng, gió, chiều thu nơi khung trời Đại Giác yên bình vô cùng thanh tịnh. Nhớ lại cách đây khoảng chừng mười năm, nơi này, dưới chân móng của những công trình và khuôn viên chùa Đại Giác chỉ là những đáy hồ ngập bùn nhơ, chứa đầy thứ nước lợ chỉ hợp cho mấy thứ rong riêu, cỏ lác và những giống cá phàm ăn, có nơi sâu đến 3- 4m. Đã trở thành khu “ Lãnh địa” ít được dòm ngó của các nhà “xây dựng”
“Quyết đoán và táo bạo nhưng củng hết sức khôn ngoan…” Đó là cá tính đặc biệt của một bậc chân tu đã sớm biết nhập thế để hành sự như lai- xiển dương chánh pháp- dựng giữ nước nhà.
Thượng tọa thích Tánh nhiếp một Pháp tử xuất sắc của đại lão hòa thượng Thích Trí Quang. Ông là một người con ưu của quê hương, một cây đại thụ của Phật giáo






nước nhà, đã đang và sẽ làm nên những kỳ tích to lớn cho Phật giáo Quảng Bình, Phật giáo Việt Nam và Phật giáo thế giới hiện hữu những thành quả tốt đẹp.
Nhiếp lĩnh những tâm nguyện lớn lao của bậc tôn trưởng đã đặt hết kỳ vọng đối với mình. Thượng tọa Thích Tánh Nhiếp lúc bầy giờ (2008) vẫn không khỏi băn khoăn trước một quyết định hết sức bất ngờ và khó hiểu…” của tổ chức: văn phòng Phật giáo Trung ương Việt Nam
“… chỉ có con! Mới thể giúp thầy thực hiện được ước nguyện: xây dựng và phát triển giáo hội ở Quảng Bình”! Một lời thỉnh cầu cũng là một ý chỉ? Một gánh nặng cũng là một dấu ấn vô cùng quan trọng cho một chặng đường mới của sự nghiệp hoằng dương chánh pháp - hóa độ chúng sinh mà thượng tọa Thích Tánh Nhiếp đã đang và tiếp tục thực hiện ở một vùng dân cư mới, một địa phương mới: Quảng Bình
Quảng Bình, một địa phương có thể gọi là một vùng đất “trắng Phật giáo” kể từ ngày hòa bình lập lại? (1954). Một vùng đất đã nổi tiếng từ ngàn đời nay về sự đói nghèo, gian khó, một vùng đất của thiên tai, của dịch họa. Quảng Bình đã từng là:
“Quảng Bình là đất Ô Châu
Ai đi đến đó quãy bầu về không”
Câu thơ lục bát, đã trở thành một ngữ - biểu nghèo bỉ khổ của một địa danh cổ, sau đó đã được thay bằng một cái tên thật đẹp: Quảng Bình
Có lẽ vì đã được sinh ra và lớn lên trên một vùng đất như vậy, nên người Quảng Bình nổi tiếng “cang cường” mạnh mẽ và hết sức anh dũng… Sông Gianh - Nhật Lệ, Xuân Sơn - Long Đại… đã trở thành những nhân chứng lịch sử của tinh thần bất khuất ở một vùng địa linh nhân kiệt
Để lượt qua được hết thảy những nổi đau của những kiếp con người (đói nghèo
  • chết chóc…) người Quảng Bình càng trở nên nhân hậu! bởi lẽ HỌ đã hiểu chỉ có “Từ bi hỷ xả…” mới đủ sức buông bỏ gánh nặng của những nổi khổ muôn đời mà họ phải gánh chịu qua nhiều thế hệ đời người, ở một vùng quê như vậy.
Đạo Phật! một CON ĐƯỜNG mới của một tôn giáo mới, đã du nhập và được Người Việt đón nhận cách đây hàng chục thế kỷ (2.000 năm) ở Ô Châu, Ô Lý (đất Chiêm Thành xưa đạo Phật có lẽ đã du nhập sớm hơn trên 2.000 năm)
Tuy nhiên theo nhiều tài liệu lịch sử “phổ thông” ở Quảng Bình Phật giáo đã có mặt trên mãnh đất miền Trung với một địa danh mới: Quảng Bình cũng đã hơn 700 năm.
Nhân dân Quảng Bình rất mộ đạo, mặc dầu điều kiện kinh tế của nhân dân các vùng Đồng Hới - Quảng Ninh- Lệ Thủy, Bố Trạch, Quảng Trạch… giai đoạn trước cách mạng tháng Tám năm 1945 gặp rất nhiều khó khăn nhưng chính quyền sở tại
 




của các địa phương vẫn tạo điều kiện cho nhân dân trùng tu và xây dựng tại những ngôi chùa cổ vốn đã được xây dựng từ các triều đại trước. Dưới chế độ phong kiến nhà Nguyễn, các bậc đế vương đã không thể khư khư giữ chặt một tôn giáo vốn đã thịnh hành, tỏa sáng từ các triều đại Đinh – Lý - Trần - Lê… đã làm rạng rỡ lịch sử của đất nước: lịch sử chống giặc ngoại xâm- nhất là lịch sử xây dựng và thiết lập một nền văn hóa mà trong đó văn hóa Phật giáo đã trở thành văn hóa chính thống của nhiều triều đại phong kiến (Quốc đạo)
“Tam giáo đồng nguyên” đã trở thành “bảo bối” để vương triều Nhà Nguyễn (chế độ phong kiến cuối cùng của dân tộc): giữ quốc an dân. Bởi vậy rất nhiều ngôi chùa cổ đã được các cấp chính quyền (cũ) cho phục hồi và xây dựng nhiều thêm các ngôi chùa mới tùy theo khả năng của từng địa phương. Chùa chiền ở trong thời kỳ này ngoài thờ phật, người ta còn thờ cả Thánh - thần…!
Phật giáo Quảng Bình dưới thời phong kiến mặc dầu có nhiều biến cố thăng trầm theo từng giai đoạn lịch sử của đất nước, nhưng chưa bao giờ bị bỏ rơi, hay bị lãng quên. Trong thời kỳ pháp thuộc tuy bị sống dưới hai tầng áp bức và bị các tôn giáo mới lạ chèn ép và làm biến thoái nhiều bậc tu hành. Nhưng đạo Phật không hề mai một, lu mờ trong tâm tưởng của những người dân lương thiện. Những Phật tử Thuần Thành, những tín đố luôn sống tốt đời đẹp đạo, trung quân ái quốc.
Phật giáo Quảng Bình thật sự bị vùi lấp từ những năm (1964- 2009) cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ (1964- 1973) đã tàn phá hầu hết các ngôi chùa ở địa bàn Đồng Hới - Lệ thủy - Quảng Trạch, Bố Trạch, Tuyên Hóa, Minh Hóa và các địa phương khác của tỉnh Quảng Bình
Theo Những ngôi chùa của tỉnh Quảng Bình của tác giả Lệ Quang Phạm Ngọc Hiên thì ở Quảng Bình quê hương của chúng ta có gần 60 ngôi chùa. Ngoài những ngôi chùa đã bị bom Mỹ đánh phá triệt hạ. Những ngôi chùa khác (Hà Thành Tự chẳng hạn) bởi nhiều nguyên nhân cũng đã bị tháo dở, những nhà sư trụ trì của các chùa ở Quảng Bình đa số là những tu sĩ xuất gia (trong thời kỳ chống Mỹ) đã phải hoàn tục để cùng vài đồng bào, chúng tử lên đường đánh giặc. Từ đó Phật giáo Quảng Bình thật sự đã bị biến tướng và suy yếu. Những tín đồ còn sót lại của Phật giáo Quảng Bình đã trở thành những ông thầy pháp ngoài công việc mưu sinh thường nhật, đôi khi họ còn phải lén lút hành nghề cúng kiếng nhằm đáp ứng nhu cầu tâm linh của một số đồng bào còn thương tưởng đến những giá trị đích thực của pháp phật và cũng kiếm thêm chút thu nhập.
Ở Quảng Bình thời kỳ sau giải phóng đến nay, đạo Phật đã trở thành một thứ tôn giáo xa lạ. Với đại đa số quần chúng nhân dân, những công dân của một đất nước
 




mới được sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa, đang trong thời kỳ quá độ xây dựng chủ nghĩa xã hội, lấy chế thị trường thay thế cho thời kỳ bao cấp lạc hậu và hết sức ấu trĩ, đã kéo lùi lịch sử phát triển của đất nước một giai đoạn khá dài, bên cạnh những thành tựu to lớn về kinh tế đã nảy sinh những hệ lụy tiêu cực trên nhiều lĩnh vực nhất là lĩnh vực văn hóa, Chân lý sống từ bi, hỷ xã, mình vì mọi người đã trở thành quá xa xỉ đối với đa số tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ, Phật giáo đã thật sự trở thành một tôn giáo lạc hậu - yếm thế và hết sức tiêu cực .
Hình ảnh của những ông thầy pháp luôn lấy việc cúng tế ma chay làm kế mưu sinh vô tình đã làm lu mờ, danh tiếng của các bậc chân tu cũng “đầu tròn áo vuông” không vợ không nhà. Cảnh tượng của những kẻ lưu manh đội lót thầy tu khất thực, lợi dụng danh tiếng của tăng chúng để gom tiền công đức của những người nhẹ dạ cả tin đã làm hoen hố đến thanh danh của nhiều tổ chức giáo hội ở nhiều tỉnh thành trong đó Quảng Bình cũng không tránh khỏi.
Ra đời trong một bối cảnh, có muôn vàn khó khăn như vậy, Phật giáo Quảng Bình đã trở thành tâm điểm công phá của nhiều thế lực. Những tổ chức phản động ở trong nước và ngoài nước, lợi dụng “tự do tín ngưỡng - tự do ngôn luận…” đã mặc sức ra tay phá hoại, cố tình triệt phá bằng được một tổ chức tôn giáo phật giáo mới được thành lập
08/10/2009. BTS GHPGVN tỉnh Quảng Bình đã được thành lập và chính thức đi vào hoạt động, đánh dấu một sự kiện vô cùng trọng đại của Phật giáo quê nhà, một niềm phấn khích lớn cho đại đa số tầng lớp nhân dân lương thiện, nhất là số phật tử đã trở thành tín đồ của đạo Phật, đã đang sẽ cùng giáo hội hoàn thành tốt những công tác Phật sự, đưa Phật giáo Quảng Bình ổn định và phát triển.
Có duyên đến với Phật pháp từ những ngày đầu xây dựng chùa Đại Giác (chùa tạm) và được hòa thượng tin dùng, lại có được đôi chút năng khiếu về thơ phú nên những sự kiện quan trọng gắn liền với hoạt động Phật sự của giáo hội, cũng như những câu chuyện của nhiều “nhân vật” ảnh hưởng lớn đến “tốc độ” phát triển của Phật giáo quê nhà, đều đã được phản ánh khá đậm nét ở trong những bài thơ, tùy bút mà suốt một thời gian dài tác giả bài viết này đã lưu lại. Ghi lại những kỷ niệm của hòa thượng Thích Tánh Nhiếp - ở tập thơ “ Người xây đạo pháp quê nhà” có đoạn
Một mình một ngựa ruỗi rong ( xe mang biển số Lào) Lạ lùng phố mới - đất nghèo pháp tăng
Số 10 - xóm ch - Hương Giang
Tượng chùa… vắng bóng- rộn ràng bán buôn Nôn nao tanh ngọn gió nồm
 




Hè chang chang nắng hoàng hôn nhốm mờ Một mình tay trắng dựng
Lạ lùng đành phải cậy nhờ thế gian Gom nhân - cơ trí-bất toàn
Cực chồng lên cực- gian nan thêm dày Dập Dằng ý tĩnh lời say
Băn khoăn bao lẽ người bày kẻ lôi Tính toan - đi đứng - nằm ngồi
Nắng chang chang nắng- lôi thôi thêm trò Cơm thời bữa đói- ngày no
Một tay thóa gỡ vò nhện giăng Bây chừ pháp đạo bình thăng
An tâm nhớ thủa hồng hoang khai điền
Vậy là đã chẵn mười năm, một chặng đường đầy rẫy chông gai với muôn ngàn gian khó từ một Quảng Bình có thể gọi là vùng đất trắng của Phật giáo; những nét đẹp văn hóa Phật giáo, một thời đã bị biến dị và chỉ còn tồn tại ở những góc khuất, của trào lưu văn hóa mới.
Chủ nghĩa cá nhân của những kẻ vô thần, như hổ được chắp thêm cánh, được sống trong một môi trường mới “kinh tế thị trường”. Nền kinh tế thị trường, lấy mục đích tăng trưởng kinh tế làm chủ đạo “làm giàu” đã trở thành động cơ chủ lực thúc đẩy sự phát triển nhân cách của mỗi con người?! tiền bạc, danh vọng, của cải vật chất đều có thể có được trong sự nổ lực hết mình của mỗi cá nhân nhằm theo kịp “vòng xoáy lớn” của thời đại ở một giai đoạn mới… Nhờ những thay đổi mang tính đột phá mà kinh tế đất nước được vực dậy và phát triển hết sức mạnh mẽ - diện mạo của các thành phố lớn trên khắp đất nước đều được thay đổi? đời sống của đại đa số đồng bào và mọi tầng lớp nhân dân đã được nâng cao và dần được ổn định có tính chất bền vững.
Mở cửa đất nước đã được những thành tựu lớn, mới và hết sức khả quan. Đối với một đất nước đã phải chịu rất nhiều tổn thất lớn do những cuộc chiến tranh của nhiều thế lực đế quốc gây nên cho tổ quốc của chúng ta., thì việc “mở cửa” để cùng hòa nhập quốc tế là một động thái hết sức tích cực. Những nhà lãnh đạo chính trị, những cán bộ lãnh đạo của Đảng, Chính phủ đã nối tiếp truyền thống mà các bậc đế vương của những triều đại trước như: Đinh – Lý - Trần - Lê… một thời đã viết nên những trang sử hào hùng cho tổ quốc.
 




Lịch sử Phật giáo, đặc biệt là Phật giáo Quảng Bình, đã phải gánh chịu quá nhiều mất mát, đau thương từ những cuộc chiến tranh tàn khốc và những hệ lụy tiêu cực có từ một cơ chế mới còn nhiều bất ổn "Việt Nam tổ quốc ta nhỏ bé nhưng bao thế hệ xưa và nay đã xứng đáng với nhau tròn sự nghiệp bảo trì tổ quốc và dân tộc. dân tộc ta, đã chống xâm lăng, xâm lăng lãnh thổ và xâm lăng văn hóa"...
...."Cùng với cả nước, tỉnh ta phải cưỡng chế những dạng biến tướng của xâm lăng, nhất là biến tướng xâm lăng văn hóa dân tộc…? Phật giáo đồ Quảng Bình sinh sống trên đất mẹ, hay bất cứ ở đâu cũng vận dụng tín ngưỡng của mình vào sự nghiệp chung (trích chúc thư của đại lão hòa thượng Trí Quang)
Thấu hiểu rất tình hình Phật giáo quê nhà đại lão hòa thượng Trí Quang: Một người con ưu tú, một bậc đạo sư đức cao vọng trọng, một vì Bồ Tát sống đã mở khóa khai thông nguồn mạch Phật pháp đã phải bị tắc nghẽn bấy lâu trên một miền đất mẹ đáng thương.
Thương quê mẹ gió Lào cát trắng Đã bao năm phật đạo khô cằn
Lỗi lầm chẳng thể an năn" Đã dày thành nghiệp chướng”
Trích tập thơ Người xây đạo pháp quê nhà của tác giả Quảng Ngộ- Bá Hoàng Phật giáo Quảng Bình không tủi hổ quá khứ của mình. Tại đây trong quá khứ đã
có một nơi kỳ quan là chùa Thần Đinh, đã đến 3 quốc tự, tục gọi là Dinh Trạm, Dinh Mười, Dinh Ngói, đã có các ngài làm trụ trì và làm tăng cang chùa ngự kiến Thiên Mụ tự, rồi chùa Phổ Minh, xóm Ải được ngài Hồng Tuyên kiến tạo; đã là nơi quy tụ tiêu biểu của Phật tử và tăng giới khắp 5 phủ huyện Quảng Bình. Tự điển và từ điển thì đại giác đồng nghĩa với Phổ Minh. Hy vọng chùa này củng như chùa gốc đem “ánh sáng Tuệ Giác” trải khắp hơn và sâu hơn đức tin Phật giáo quê hương Quảng Bình. (chúc thư của hòa thượng Trí Quang)
Như vậy Phật giáo Quảng Bình vốn đã sâu dày, đã chứa đựng rất nhiều báu vật mà biết bao đời qua, lớp lớp ông cha, những thế hệ đi trước đã dày công xây đắp. Lẽ nào lớp hậu duệ - những người như chúng ta lại xô đổ, lãng quên?! Khai mở, kêu gọi và thúc đẩy nhằm chấn hưng lại Phật giáo quê nhà. Trong chúc thư gửi BTS PGVN tỉnh Quảng Bình, nhân ngày lễ đặt đá xây dựng chùa Đại Giác Đại Lão hòa thượng Trí Quang viết: “…Trong niềm hy vọng ấy, tôi thiết tha cẩn trọng xin quý vị hiện diện và có nghĩa khí giúp cho hòa thượng Tánh Nhiếp, trụ trì sáng lập Đại Giác Tự, trụ sở giáo hội Việt Nam tại Quảng Bình, kiến thiết trụ sở này bằng cách; Một: kiến
 




thiết mau chống và hùng tráng; hai: sự kiến thiết này được sự giúp đỡ và đóng góp một cách chân tình và hiệu quả; ba: thời gian kiến thiết đạt kỷ lục mau chóng.
Chúc thư của đại lão Hòa thượng Trí Quang được tuyện đọc trong lễ đặt đá dựng chùa Đại Giác (ngày 6/5/2011) tựa những tiếng Đại hồng chung xuất ra, vọng vang giữa một quảng đồng hoang, dội mãi vào một vùng trời bao la của quê mẹ dấu yêu: Quảng Bình
Thật đúng là:
“ Mùng bốn tháng bốn khắc ghi
Lễ mừng động thổ- mốc ghi trang hồng Lời cầu vọng đến hư không
Bạch vân nhuốm nắng sắc hồng như lai Hồng tâm chảy thắm theo lời
Chi tâm cầu nguyện như lai độ trì Ngôn vàng ý ngọc thơ ghi
Xiển dương đạo pháp cũng vì chúng sinh Bởi thương xứ sở quê mình
Mưa bom bão đạn chân linh lu mờ Bây chừ hội đủ duyên cơ
Thương vì chúng tử đợi chờ đã lâu Chân tâm- pháp mới nhiệm màu Tu di tích đức kiếp sau nương nhờ Lời chân theo sống xô bờ
Kính ôn! Viết cả trời thơ dâng về"!!
Lễ đặt đã xây dựng chùa Đại Giác, được tổ chức hết sức trang trọng, trước sự có mặt của hàng vạn chúng tử con em người Quảng Bình, trước sự chứng kiến của các bậc quan khách các cấp chính quyền của tỉnh - thành phố cùng rất nhiều quý khách của trung ương GHPGVN cũng về tham dự.
Sau những sự kiện đặc biệt: đại hội Phật giáo tỉnh Quảng Bình nhiệm kỳ thứ nhất (2009- 2012) lễ khai tự - lễ đặt đá… được thành tựu viên mãn - Phật giáo Quảng Bình đã thật sự nảy mầm và bén rễ để phát triển địa phận của mình.
Thành phố Đồng Hới - chùa Đại Giác đã trở nên những danh xưng quen thân và trân quý của nhân dân Quảng Bình
Như vậy, Phật giáo Quảng Bình, chỉ sau một thời gian ngắn (2009-2012) dưới sự chỉ đạo sáng suốt của hòa thượng Thính Tánh Nhiếp - trưởng BTSGHPG Việt Nam tỉnh Quảng Bình. Trụ trì chùa Đại Giác cùng với sự quan tâm giúp đỡ hết sức
 




tận tình của Trung ương giáo hội cũng như các cấp chính quyền từ Trung ương đến địa phương. Từ các cấp lãnh đạo tỉnh đến thành phố và các địa phương cơ sở, nhất sự đóng góp vô cùng to lớn và hết sức vô tư của các nhà hảo tâm- của các Phật tử đại gia và đông đảo quần chúng nhân dân những người mộ đạo. Những cơ sở vật chất- những công trình tôn giáo mới đã được triển khai xây dựng, đã khởi bước đi đầu tiên cho: MƯỜI NĂM- DẤU ẤN MỘT CHẶNG ĐƯỜNG CỦA PHẬT GIÁO QUẢNG BÌNH.
Quay lại với những tháng ngày gian lao và hết sức gian khổ của một giai đoạn: khai sáng và kiến tạo phật giáo quê nhà. Những sự kiện, những hình ảnh, những con người, những công việc… như hiện ra tường tận rõ ràng và vô cùng sinh động trong tiềm thức của người cầm bút: Phật tử Quảng Ngộ - Nguyễn Bá Hoàng
Ngày 16 tháng giêng năm Tân Mão (2011) lễ khai sơn (lấp hồ) đã được cử hành giãn gọn nhưng cũng hết sức trang trọng.
Những nắm đất sỏi, khô mịn được vãi ra từ tay của hòa thượng rơi xuống mặt nước lặng yên, lấp loáng dưới ánh mặt trời của một buổi sáng ngày xuân, vẽ ra trước mắt chúng tôi một cảnh tượng đẹp đến lạ lùng. Những gam màu xanh đỏ, tím vàng kết tinh trên mặt nước hồ tạo thành những vòng sóng tỏa ánh hào quang lung linh rạng rỡ và vô cùng vi diệu.
Thấy chúng tôi ngạc nhiên và vô cùng thích thú trước sắc cảnh tuyệt vời ấy. Thầy nói với chúng tôi- "Các con đã hiểu thế nào là phật pháp nhiệm màu chưa?! A- DI-ĐÀ PHẬT! dạ rồi… rồi ….rồi"!!
Những âm thanh trong sáng và vô cùng xúc động của chúng tôi, hòa theo những tiếng chuông- nhịp mõ vọng vang giữa một không gian thanh lặng để rồi tan biến vào những âm thanh ồn ả của tiếng động cơ của những chuyến xe tải lớn nối đuôi nhau đổ xuống mặt ao những đống cát sỏi đỏ, vàng tựa như những miếng mồi nhỏ cứ lọt thỏm vào miệng của một con cá bự!!
Từ một mảnh đất mới được san bằng nằm sát cạnh khúc lộ ngắn va mới rãi nhựa ngày nào (chỉ với một diện tích nhỏ). Những tấm bạt màu xanh da trời mới toanh được căng ra phủ lên những vì nhà bằng tre vừa mới cặp còn tươi nguyên màu xanh của những cây tre già. Trụ sở văn phòng của giáo hội được thiết lập
Không hội họp, không niệm Phật gia hộ, hòa thượng vừa là trụ trì, chánh văn phòng vừa người cha người anh cuả những người thợ, chúng Phật tử, của những người sớm có duyên với đạo. Một khung cảnh mới lạ đã hiện hữu bên một quãng đồng hoang cạnh những con lộ đang ngỗn ngang dang dỡ. Mùi khét lẹt bốc ra từ những thùng nhựa đen đang sôi, sém lửa tỏa vào không gian những đám khói đen kịt,
 




hòa lẫn với mùi tanh của bùn bốc ra từ những thiếp lá cọ tươi được ngâm lâu ngày dưới đáy của những ao cá đã bỏ hoang lâu ngày lạnh đến phát nôn.
Ngày lại ngày, chỉ với một thời gian ngắn, trên một thửa đất vừa mới được san bằng, giữa một đầm nước lộ sâu từ 3- 4m. Một khung cảnh tuyệt vời đã hiện hữu trước mắt chúng tôi. Một ngôi nhà lam rộng 200m2, lợp bằng lá cọ. Xây tường bao bằng thứ vật liệu rẻ tiền, và những cánh cửa được ghi chép từ những mãnh ván CoFa mà ai đó đã cho. Chùa quay mặt về hướng tây, tọa lạc sát mép đường cổng Tam Quan bằng tre cũng đã được hoàn thiện, vẫn có trụ biểu để viết hai hàng câu đối bằng chữ nôm. Vẫn tuồng lầu, mái vọng, vẫn Long chầu,vẫn bánh xe pháp tọa lạc giữa trên mái cổng uy nghi- chẳng cầu kỳ nhưng rất đẹp
An tọa trên nền đất vừa mới được lu bằng cứng như được lát đá, pho tượng phật Quán Thế Âm bằng đá cẩm thạch màu trắng được tạc ở tư thế đứng cao hơn 3 m lặng lẻ đứng nhìn chúng tôi, những cụ bà, cụ ông những nam thanh, nữ tú, những cháu thiếu nhi… thành kín trang nghiêm thắp những nén hương thơm dâng lên mười phương chư phật nguyện cầu chư phật từ bi gia hộ cho PGQB được vững vàng phát triển
Bấy ngày chùa đã dựng xong
Mừng ngày lễ trọng- bấy lòng hân hoan Chỉnh chu- kiến tập đạo tràng
Đăng đàn thiết lễ: tràng phân rợp trời Bao Năm mới có một ngày
Mạch nguồn đạo pháp- từ nay khai dòng Rạng bừng tên núi- danh sông
Đất lành đã thắm sắc hồng liên hoa Trường Sơn mây trắng xây tòa
"Biển đông dâng sống reo ca đón mừng"
"Biển Đông dâng sống reo ca đón mừng" Mùa Vu Lan đầu tiên được khai lễ vào dịp rằm tháng tư năm Tân Mão, đánh dấu một chặng đường: phục dựng và chấn hưng nền văn hóa phật giáo của quê nhà, cũng ngày khai danh cho hàng trăm phật tử đã giác ngộ - trong đó có cả người mang danh. Quảng Ngộ
Chùa Đại Giác, Trung tâm giáo hội phật giáo của tỉnh mặc dầu chỉ được dựng lên với những vật liệu truyền thống không bền vững và sang trọng, nhưng đã tiêu tốn biết bao nhiêu công sức, tiền của của những chúng tử trong đó đại đa số là những Phật tử nghèo, hoàn cảnh kinh tế của gia đình cũng như xã hội (giai đoạn 2009- 2012) đang gặp rất nhiều khó khăn. Bởi vậy dẫu chỉ mái nhà lam (tạm bằng tre lá) nhưng
 




đối với chúng tôi, đối với Phật giáo Quảng Bình thời non trẻ, thì những cơ sở vật chất ấy đã trở thành kho báu.
Đại Giác tự đã trở thành nơi chốn đi về cho những con người giác ngộ - biết tự mình đứng dậy, sữa đổi những thói hư tật xấu, những suy nghĩ mờ, dám từ bỏ những khát vọng tầm thường, đoạn diệt những tham, những sân, những si để đi đến con đường giải thoát hướng thượng.
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ từ đó cũng có duyên buông thả, kẻ phá - người xây vốn dĩ đã trở thành quy luật bất biến chẳng bao giờ dừng nghỉ. Một năm trôi qua, mái già lam đã bạc..., những cây huê lớn đã bén rễ, bám sâu vào lòng đất mới bồi đã được lu cứng và nén chặt bởi nước mưa ngấm xuống nước đáy dồn lên. Dự án xây dựng chùa Đại Giác được BTS GHPG tỉnh phác thảo dự trù lên đến 49 tỷ đồng, vẫn chưa được triển khai. Khiến những phần tử có dụng ý nhảy vào để có duyên xúc tiến và triển khai xây dựng ĐẠI GIÁC TỰ không có cơ may thực hiện ý tưởng của mình, đã trở mặt thay lòng. Những thế lực thù địch với tổ chức giáo hội, có cơ hội để thực hiện những ý đồ đen tối của họ
Ý đồ trục xuất thượng tọa Thích Tánh Nhiếp ra khỏi địa phận tỉnh Quảng Bình, được nhen nhúm và tiến hành thực hiện. Những phân tử, những thành viên của BTS nhiệm kỳ thứ I (2009 - 2012) đại đa số là chúng Phật tử tại gia (cư sĩ) vì nhiều lý do đã nẩy sinh bất đồng với tăng đoàn nhất với hòa thượng trụ trì chùa Đại Giác.
Những mâu thuẫn nội bộ của giáo hội được khai thác triệt để tổ chức gia đình Phật tử mới được thành lập đã có biểu hiện thiếu thân thiện với Đạo Tràng Bồ đề (tên củ của đạo tràng Đại Giác). Tạo nên một không khí nặng nề, tàng ẩn những nguy cơ của sự đổ bể cho một tổ chức tôn giáo mới được thành lập, trên một địa bàn vốn đã trở thành “điểm nóng” của mặt trận tôn giáo.
Những biểu hiện về vấn đề kỳ thị tín ngưỡng - tôn giáo tuy chưa được công khai nhưng cũng đã biểu hiện ngay từ các tổ chức thẩm quyền ở các cấp chính quyền trong phạm vi toàn tỉnh.
Ánh sáng chân giải thoát tối thượng của đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã thắp lên cho nhân loại hơn 25 thế kỷ qua đã bị lu mờ trong tàng thức của một số Phật tử, thậm chícả những tín đồ chức sắc trong hàng ngũ BTS (tổ chức phật giáo tỉnh)
Vốn chỉ là một phần tử tại gia, nhưng lại có cơ duyên ở chùa, được kề cận với hòa thượng trụ trì. Mặc dầu thân phận của chúng tôi không có những nét tương đồng về (tuổi tác, chức sắc…) nhưng thầy- trò chúng tôi có chung một điểm đến, và chung một lối đi: đạo pháp dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Hoằng pháp độ sinh là sự nghiệp
 




của bậc Tỳ kheo hộ trì chánh pháp- ích nước lợi nhà, tốt đời, đẹp đạo là bổn phận và ước nguyện lớn của một cư sỹ.
Thương thầy-kính đạo, hay cũng vì duyên phận của tư thân đối với tín ngưỡng Phật giáo tình đã kéo lôi, thúc đẩy Quảng Ngộ- Bá Hoàng nhảy vào một vùng “ nguy hiểm”
Nhớ lại những lời hòa thượng đã nói ở bài viết “Khởi đầu nan, gian nan không nản”! của tác giả Đình Long đăng trên báo Giác Ngộ số 635- 31-3-2012. “ Đứng trước, những khó khăn cũng là điều kiện để phát triển làm công tác Phật sự phải biết dấn thân, người làm công tác Phật sự phải tu tập tốt thì giữ vững đạo tâm làm việc.
Thật quả đúng là như vậy! với thời gian chưa đầy ba năm của nhiệm kỳ thứ nhất. BTS từ chổ chỉ 19 thành viên , chỉ hòa thượng là tu sĩ còn lại là số cư sĩ tại gia chưa được thẩm định và lựa chọn kỹ càng, nên hoạt động Phật sự của giáo hội còn có những hạn chế nhất định.
Tuy nhiên vượt qua muôn ngàn khó khăn của một giáo hội non trẻ nhưng không yếu. Bên cạnh những Phật tử có biểu hiện “ thoái tâm” đã xuất hiện những Phật tử, nhiều nhà hảo tâm có năng lực và giàu tâm huyết đã giúp giáo hội non trẻ vượt qua những thác nghềnh gian khó, giúp hòa thượng Thích Tánh Nhiếp, tự tin, vững chí lèo lái con thuyền Phật giáo quê nhà đỗ bến viên thành.
Tháng ngày cứ lặng lẽ trôi qua. Tóc của trò đã bạc, mắt của thầy đã kém. Những cảnh già lam nơi khung trời Đại Giác ngày mỗi ngày lại hiện thêm những nét đẹp tươi bởi những tán cây xanh. Những giàn hoa đã phủ kín một khoảng sân, đã nở vàng, hồng tươi những chùm hoa xác pháo - hoa móng cọp… Dưới mái cọ che nắng mưa cho quả đại hồng chung nặng 1 tấn, cao 1,5m treo ở giá chuông bằng thứ gỗ qúy tùy không chạm trổ cầu kỳ nhưng rất đẹp. Những giỏ lan trắng- hồng cứ đung đưa đung đưa. Bức tượng bằng đồng pháp thân của Đức Thế Tôn (Phật Thích Ca Mâu Ni) cao 3,5m, nặng 3,5 tấn, tọa trên một tòa sen cũng bằng đồng, trong tư thế kiết già được các nghệ nhân nổi tiếng của làng nghề đúc đồng Ý Yên. tạo khuôn chuyển về Đại Giác để cử hành lễ rót đồng. Sự kiện đúc tượng Phật bằng đồng lớn ở tại khuôn viên chùa Đại Giác đã gây tiếng vang lớn là minh chứng một lần nữa khẳng định: Phật giáo Quảng Bình tuy non trẻ nhưng không yếu. Mà hòa thượng Thích Tánh Nhiếp đã khẳng định trước báo giới nhất trước đại đa số quần chúng nhân dân đã đang và sẽ lấy tôn giáo Phật giáo làm lẻ đạo! Để Phật giáo Quảng Bình hòa chung và theo kịp các tổ chức Phật giáo của 63 tỉnh thành trong cả nước. Tổ chức TW GHPG Việt Nam đã quyết định cho Phật giáo Quảng Bình rút ngắn thời gian hoạt động của nhiệm kỳ I chỉ còn 3 năm (2009- 2012)
 




Quyết định bất ngờ hết sức khẩn thiết của Tổ chức giáo hội Trung ương khiến tình hình Phật giáo Quảng Bình lại phải đứng trước những khó khăn và thách thức mới. Vấn đề nhân sự đã trở thành mối quan tâm lớn của các tổ chức trong TWGHPGVN nhất là trong ban lãnh đạo của BTS GHPGQB đứng đầu là hòa thượng Thích Tánh Nhiếp
Vậy là “cái khó đã cái khôn” Chiêu mộ tăng tài một việc làm mới đã tạo được dư luận tốt cho Phật giáo Quảng Bình và đây cũng là một nét khác lạ và hết sức đặc biệt của Phật giáo thời hiện đại mà chỉ và chỉ có hòa thượng “ Đại Giác” mới nghĩ tới. Một giải pháp đặc sắc để giải quyết công việc trong một hoàn cảnh đặc biệt không thể có được và nảy sinh trong tư tưởng và trí tuệ của một người không biết tu
tập, hoặc tu tập kém.
Để tiến hành đại hội nhiệm kỳ II (2012- 2017) do TW GHPGVN chỉ thị cho Phật giáo Quảng Bình đúng thời hạn và kết quả khả quan.
Văn phòng TW GHPGVN đứng đầu là đại lão hòa thượng Trí Tịnh, hiểu rất rõ và thấu đáo tình hình chung của giáo hội - nhất là tình hình “rất tình hình” của chính quyền địa phương tỉnh Quảng Bình đã chỉ đạo sát sao, cấp thiết cho văn phòng PGVN tiến hành triển khai những thủ tục cần thiết giúp cho GHPG Quảng Bình tổ chức đại hội kịp cùng các địa phương khác trên cả nước.
Việc thanh tra, thanh lọc và tiến hành thay thế một số nhân sự của BTS cũ (nhiệm kỳ 2009 -2012) của Phật giáo Quảng Bình tựa cảnh “đổ lửa thêm dầu”- những phần tử thoái tâm, sa sút đức hạnh thậm chí có biểu hiện bội đạo đã cấu kết lôi kéo những thành phần bất hảo trong xã hội cố tình gây hấn tạo áp lực đối với một số thành biên có chức sắc trong BTS cũ và những “ nhân vật” chuẩn bị thay thế họ trong nhiệm kỳ sắp tới (2012- 2017)
Về phía lãnh đạo của chính quyền cấp tỉnh - cấp thành phố cũng đã có những biểu hiện bất đồng về thời hạn đại hội, nhất là đối với một số thành viên mới được đề cử để bổ nhiệm vào BTS mới.
Những cuộc họp bất thường đã được triệu tập. Những vướng mắc, những mâu thuẩn tưởng chừng không thể nào tháo gỡ đã được dàn xếp một cách ổn thỏa và tích cực theo phương châm “bất bạo động”
Nhớ lại lời nói ngày nào của sư phụ: “ Các con đã biết thế nào là Phật pháp nhiệm màu chưa”?... lòng tôi cảm thấy mãn nguyện như chính mình đã có được những pháp màu vi diệu!!... và cái gì đến đã đến đúng như nguyên lý: NHÂN QUẢ mà đức Phật đã khám phá - trải nghiệm - khẳng định và chỉ dạy cho hết thảy chúng sinh đặc biệt là nhân loại của chúng ta
 




Công tác chuẩn bị cho đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh Quảng Bình nhiệm kỳ II (2012- 2017) càng được triển khai một cách tích cực
Đạp bằng hết thảy gian truân
Để cho phật đạo nảy mầm đơm hoa Chí tâm niệm Phật Di Đà
Đau thương đến mấy lòng ta vẫn tròn
Không thoái tâm - chẳng sờn lòng - đơn côi nhưng chẳng đơn “ Một mình một bóng ta đi…” đường đạo - đường đời luôn là những nẻo đường chông gai và gian khó. Tự giác ngộ để có được những ý tưởng tích cực, những hành động đúng đắn để lợi mình ích người thì dẫu có đứng trước biển lửa. Những người con Phật chẳng bao giờ khiếp sợ.
Đại hội Phật giáo của tỉnh Quảng Bình lần hai được tổ chức tại khu nghỉ dưỡng Sun SpaResot, nằm trên địa phận thôn Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới. Khai mạc vào ngày 03 tháng 10 năm 2012, được thành tựu viên mãn. Những hồi chuông trống bát nhã vang lên vọng ra từ chánh điện ngôi già làm Đại Giác để nghênh đón niềm vui: Đại hội Phật giáo Quảng Bình nhiệm kỳ (2012- 2017) đã được bế mạc thành công rực rỡ vào lúc 16 giờ ngày 04 tháng 10 năm 2012. Trước sự chứng kiến của hàng trăm đại biểu, của hàng chục chư tôn, thiến đức đại diện của TW GHPGVN của các tổ chức Phật giáo các tỉnh thành lân cận, cùng với rất nhiều đại biểu đại diện cho các cấp chính quyền của thành phố: Đồng Hới của lãnh đạo - chính quyền của tỉnh Quảng Bình
Đại hội lần II nhiệm kỳ 2012- 2017 của Phật giáo Quảng Bình thành công, kết thúc một chặng đường đầu vô cùng chông gai và hết sức gian khó của sự nghiệp hoàng dương chánh pháp- phục dựng, chấn hưng nền văn hóa đặc sắc của dân tộc, văn hóa Phật giáo. Nguồn nhân sự của BTS GHPGVN tỉnh Quảng Bình của nhiệm kỳ II (2012- 2017) gồm 32 thành viên trong đó đã có 6 tu sĩ đều là những bậc tỳ kheo có năng lực – đã được tổ chức của văn phòng TW GHPGVN giới thiệu và đề bạt bổ nhiệm vào BTS mới của Phật giáo Quảng Bình. Hòa Thượng Thích Tánh Nhiếp vẫn tiếp tục gánh vác sứ mệnh trọng đại: xây dựng phát triển Phật giáo ở Quảng Bình
“Như cánh chim không mỏi bay giữa trời quê hương” hòa thượng Tánh Nhiếp tựa cánh chim đầu đàn, người thuyền trưởng tài ba, người thầy, người cha đã dùng hết những bí kíp, những kinh nghiệm và hết thảy công năng mà một vị tỳ kheo chân chánh đã tu luyện đến độ đắc pháp. Con thuyền Phật giáo của Quảng Bình, tưởng chừng có nguy cơ bị lật đổ và vùi chôn dưới những lớp sóng dữ, danh dự và uy đức của một bậc tỳ kheo đã vang bóng một thời ở miền Nam Việt Nam dưới chế độ
 




CỘNG HÒA - ở một đất nước lấy Phật giáo làm quốc đạo (Lào) có lúc tưởng như đã bị ngã gục trước những chiêu thức dã man của bọn tà ma ngoại đạo ở một miền quê vốn đã… "gió Lào cát trắng… Phật đạo khô cằn…”. Hạt giống đạo Phật mới được gieo xuống vừa kịp nảy mầm, vậy mà đã là như vậy!!.
Đại hội Phật giáo Quảng Bình lần II đã thành công”, nổ một tiếng vang lớn dội đến hang ổ của những tổ chức phản động. Những thế lực thù địch, những cá thể có chức năng ở một số tổ chức chính quyền vốn đã có mặc vảm với một tổ chức tôn giáo mới ra đời đã nghiễm nhiên an tọa trên một địa phận đáng lẽ chỉ để dành cho những nhân vật mà họ đã quy hoạch và kiến tạo”
Mặc nhiên với những “chiêu thức” vốn đã quá cũ…. Của bọn phá đạo, hòa thượng Tánh Nhiếp - trụ trì chùa Đại Giác trưởng BTS GHPGVN tỉnh Quảng Bình, vẫn an nhiên tự tại và càng thêm tự tin vào “Phật pháp nhiệm màu” mà tự thân ngài đã quán tưởng và chứng ngộ.
Dẫn chúng Phật tử (những đứa con ưu tú của đạo tràng Đại Giác) về thăm cảnh chùa Trang Nghiêm của thầy đã dày công xây dựng ở nước bạn Lào, và tổ chức đoàn đi tham quan những cơ sở Phật giáo nổi tiếng ở Lào, Thái Lan trong thời gian ngắn. Chuyến đi đã thật sự trở thành món quà của một người cha đối với những đứa con đáng được trân quý.
Như đã được nạp thêm nguồn năng lượng mới: dồi dào và hết sức mạnh mẽ. Phật giáo Quảng Bình tiếp tục một cuộc hành trình mới mà chắc chắn phía trước vẫn hãy còn rất nhiều gian khổ? Phật giáo Quảng Bình tiếp tục phát huy những thành tựu đã đạt được ở nhiệm kỳ đầu khắc phục những hạn chế vừa qua, đoàn kết, hòa hợp để thực hiện thắng lợi các công tác Phật sự lợi đạo, ích đời.
- Tiến hành thành lập các ban đại diện cấp huyện, các ban hộ tự các chùa, bổ nhiệm trụ trì một số chùa đã tu tạo để Phật sự các nơi được thuận lợi.
    • Phát triển công tác hoằng pháp đến từng cơ sở tu viện tạo điều kiện thuận lợi cho tín đồ tụ tập tại mỗi địa phương.
      • Phát triển lực lượng tăng ni tại địa phương, hướng dẫn Phật tử tu học theo đúng chánh pháp, bài trừ hũ tục, mê tín dị đoan không phù hợp với giáo lý nhà Phật và truyền thống văn hóa dân tộc.
      • Xúc tiến xây dựng chùa Đại Giác trụ sở Phật giáo Quảng Bình thống kê các cơ sở chùa tại các xã, đề nghị các cấp chính quyền tạo điều kiện giúp đỡ cấp phép trùng tu, trùng kiến, xây dựng lại các chùa trong tỉnh, cũng như cho phép xây dựng những chùa mới tại các địa phương chưa chùa chiền, tăng cường sức quản lý của BTS đối với các sở tôn giáo Phật giáo ở trong tỉnh.
 




Giữ vững đẩy mạnh hơn nữa các hoạt động Phật sự thiết thực trong các lĩnh vực xã hội, văn hóa…
    • Tổ chức tốt các hoạt động tôn giáo trong các dịp lễ hội truyền thống, phát huy nghi lễ, hoằng pháp nhân các ngày lễ lớn của giáo hội và địa phương, đảm bảo đúng pháp luật nhà nước hiện hành, và truyền thống phật giáo (trích từ Khởi đầu nan, gian nan không nản! của giáo giác ngộ).
Phiên họp đầu tiên của BTS nhiệm kỳ mới đã được tổ chức với sự tham gia đầy đủ của tất cả các thành viên. Sau khi đã hoàn tất công tác tổ chức phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên của BTS mới. Cuộc họp xoáy sâu vào nôi chủ đạo của những việc cần làm ngay và Phật giáo Quảng Bình phải làm trong thời gian sớm nhất.
Xây dựng chùa Đại Giác
Nhiều ý kiến đã được phát biểu. Những ý tưởng khác nhau từ to lớn xa vời đến thực tế nhưng lại chẳng đủ tầm với quy hoạch tổng thể của một trung tâm tỉnh hội Phật giáo Quảng Bình. Nguồn kinh phí đã trở thành mối quan tâm đặc biệt của mọi người: vay mượn - kêu gọi… hay phải bó tay ngồi đợi.!
Bàn đi tính lại vẫn chưa tìm được một giải pháp tích cực quy tụ được cả hai yếu tố căn bản để xây dựng ngôi đại hùng bửu điện đồng nghĩa với Phổ Minh- Đại Giác đại lão hòa thượng Trí Quang đã chỉ dạy cho GHPG q nhà.
Một quyết định hợp lý hợp tình, phù hợp, vẹn cả đôi đường được hòa thượng quyết định chọn lựa: Xây phần móng thật vững chắc cho 1 ngôi đại hùng bửu điện to lớn và hùng tráng.
Để có mặt bằng xây dựng nền móng đại giác tự đúng theo thiết kế trên bản đồ quy hoạch cảnh chùa trung tâm PGQB không có cách nào khác ngoài cách phải: giải tỏa chùa Tre. Chuyển chùa và tiến hành đến ở một vị trí mới lại là một vấn đề cần phải bàn bạc để sớm có mặt bằng cho ngôi chùa Đại Giác mới sắp sửa được xây dựng.
Huy động toàn lực sức mạnh có thể có được, quyết tâm xây dựng bằng được ngôi đại hùng bửu điện mang tên ĐẠI GIẤC để đem ánh sáng tuệ giác trải khắp hơn và sâu hơn đức tin Phật giáo ở Quảng Bình, như ước nguyện của đại lão hòa thượng Trí Quang đã thể hiện trong chúc thư gửi cho PGQB.
BTS PGVN tỉnh Quảng Bình đứng đầu vẫn là hòa thượng Thích Tánh Nhiếp đang cùng những đồng sự của mình (chư tôn thiên đức Tăng Ni) cùng chúng cư sĩ (phật tử tại gia) những thành viên của BTS mới và cùng hết thảy chúng Phật tử, đồng bào mộ đạo trong khu vực thành phố Đồng Hới và khắp cả địa phương trên địa bàn
 




tỉnh Quảng Bình, tạo thành một mối đại đoàn kết lớn, kiến tạo một sức mạnh mới trên tinh thần: tốt đời, đẹp đạo
Nền móng của ngôi chùa Tranh ở vị trí mới đã được hoàn thiện, phần móng nền để tôn trí tượng Thế Tôn vì trọng lượng lớn nên được xử lý khá chắc chắn, còn các khu vực khác đều phải được “giả chiến” để giảm bớt chi phí, trong khi giáo hội thật sự quá nghèo.
Vào một ngày đầu hạ (mùa hạ năm Nhâm Thìn), khi những ngọn gió nam đã trở mình mang theo hơi nóng vốn dĩ của nó thổi vào vùng “trọng điểm”, vùng đất đã trắng Phật giáo bấy lâu.
Ở giữa khu vực đầm hoang, những cơn gió đầu mùa tuy hãy còn non nhưng cũng không kém phần hung hãn cứ mạnh dần lên và có thể gây những tác hại không có thể nghĩ tới tất cả đều chỉ vô thường!
Gió thổi mỗi lúc mỗi mạnh, 3 gian chùa tranh dùng để che nắng, mưa cho quả Đại Hồng chung và Kim thân đức thế tôn ( được chế tác bằng đồng vừa mới được an vị vào lúc 22h 30 phút đêm 28 tháng chạp năm Tân Mão) vừa mới được chuyển ra khỏi vị trí cũ với tốc độ quá nhanh, nhanh hơn những bước đi bình thường do phần rường cột bằng tre đã cũ không còn được chắc chắn lại bị một luồng gió mạnh bồi thêm khiến cả công trình đang trên đà di chuyển đã bị đổ sụp.
Thất bại bởi sự chủ quan và nóng vội là điều khó có thể tránh khỏi!! Nó đã trở thành bài học đắt giá cho muôn người, muôn đời trong muôn vàn hoàn cảnh của nhiều công việc.
Mái tranh, gian phụ của chùa Đại Giác,không được nguyên vẹn để đến vị trí mới, khiến mọi người thức tỉnh.
Một giải pháp tối ưu đã được đưa ra, chỉ cần biết chờ đợi và thời cơ cũng đã đến. Gió đã bớt hung hăng, mọi người cũng đã bình tỉnh lại kiểm tra lại tất cả các vấn đề kỹ thuật, nhắc nhở và hướng dẫn cụ thể từng phân đoạn cho mọi người được rõ, hòa thượng trụ trì ra hiệu cho vị chủ quản công trình gõ phách hướng dẫn mọi người vào cuộc: Một hai ba… lên!! Những bước chân vững vàng, chăc nịch bước theo nhịp kim hành: Nam mô A Di Đà Phật, ngôi Đại Giác khẽ rung nhẹ rồi an nhiên tọa xuống trên một nền móng mới. Định vị chính xác, khóa chắc các phần cột đã bị cắt với những mầm cột đã cắm chắc ở phần móng mới. Công trình di dời chùa Đại Giác tới vị trí mới đã được hoàn tất.
Tiếng vỗ tay hòa theo nhịp trống, hồi chuông vang vọng cả một góc trời Đại
Giác.
 




Năm gian chùa tranh Đại Giác ( cũ) đã được di chuyển và an tọa an lành ở vị trí mới, trên một phần nền móng có diện tích lớn hơn nhiều so với phần móng củ. khiến từ xa nhìn về chùa mới trong thấp hơn nhưng có vẻ bề thế hơn nhiều so với ngôi Đại Giác năm nào.
Thay đổi! thay đổi! liên tục thay đổi: Phật giáo Quảng Bình tựa một búp sen non cứ quẩy mình, vượt bùn lớn lên và nhô khỏi mặt nước. Việc hoàn thiện ngôi chùa tạm ở vị trí mới càng trở nên bức thiết.  Nguồn tài chính vốn đã quá ít ỏi ngày càng bị cạn kiệt, khiến BTS đứng đầu là hòa thượng trụ trì chùa Đại Giác càng thêm vất vả. Đối đầu với những khó khăn của vấn đề tài chính, mặc dầu không nguy hiểm, nhưng quả thật lại quá gian nan. Những mối nợ cũ còn động lại từ những công trình (san củ mặt bằng và những công trình phụ trợ khác…) cứ đeo bám mỗi ngày đòi “ Thầy cô gắng thanh toán cho chúng em….” Như đè nặng lên tâm trí của vị tỳ kheo già những nổi buồn lo.
-“Chẳng lẽ cứ để cho thầy lo hết mọi việc hay sao!!” mọi người xúm lại nhỏ to, bàn bạc… và cứ thế nghe, thế nghe! Vậy là phần tường bao che được xây bằng pờ lốc cũng được hom trát đàng hoàng, phần nền cũng đã được trải bằng đá lát nền giá rẻ tuy không được sang nhưng vẫn rất sạch sẽ.
Quang cảnh và thời tiết của những ngày cuối xuân đầu hạ ở miền quê đã nổi tiếng chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình” nhất là ở giữa một khu vực đang “rộn ràng bài ca xây dựng” cái nắng đầu mùa của một kỳ hạ mới thật chẳng dễ chịu chút nào. Công việc bề bộn và khẩn cấp khiến mọi người ai củng thấy bơ phờ. Những người phụ trách những phần việc nặng nhọc lại càng thêm vất vả. Tất cả, tất cả những khó khăn gian khổ, thậm chí có cả sự hiểm nguy đều là những nhân tố để cấu thành và phát triển những phẩm chất cao thượng và đẹp đẽ cho những con người đã đang và sẽ biết hy sinh, cống hiến cho đạo Phật- cho quê hương – tổ quốc những người con của Phật.
Tiếng hồng chung, tiếng đại địa mỗi sáng mỗi chiều lại tiếp tục ngân vang gửi vào không gian, nơi chốn đồng không hiu quạnh, nơi chốn thiền môn mới khẩn khai mạch nguồn đạo pháp của quê nhà. Những lời cầu nguyện chí thiết, chí thành của chúng tử Quảng Bình: “ Thượng chúc Phật nhật tăng huy, pháp luân thường chuyển, phong đêu vũ thuận, quốc thái dân an, thiên hạ thái bình chúng sinh an lạc…”!!!.
Những tiếng Nam mô A Di Đà Phật cứ bay lên, vang xa, vang rộng rồi lặng lẽ hòa vô với nắng gió quê nhà. Phật giáo Quảng Bình nói một cách cụ thể và chính xác hơn là phật giáo Đại Giác. Trải qua chỉ bấy thời gian đã phải khởi hành biết bao công việc tất cả đều được hoàn thành bới ý chí kiên cường, tinh thần sáng suốt, đức hy sinh
 




cao cả của hết thảy mọi người, của thầy của trò của toàn thể giáo hội. Vượt bao đắng, bao cay, nuốt bao nỗi nhục nhằn củng chỉ vì đạo pháp trường thăng - chúng sinh an lạc. Từ hoang đến trữ tình một cảnh chùa đã hiển hiện trước mắt.
“ Ngày nào biển nước mênh mông Sáng nay sắc ngói đã bừng nắng tươi Trầm tư một khoảng dưới trời
An nhiên cây cứ đâm chồi nở hoa Chập chùng mây núi mờ xa
Sắc thanh rắc nhuốm lòng thơ những tình Lan cười gió nở môi xinh
Chuông hòa nhịp mỏ tâm bình thêm an!”
Để có được một mái già lam, dẫu mới chỉ là tạm bợ, để có được những đêm, những ngày, những dịp đầu xuân, những tuần cuối hạ đẫm đầy hương vị của “giác ngộ - giải thoát của từ bi - hỹ xã, của vô ngã vị tha”. Có từ những bài thuyết pháp biết bao bậc cao tăng - thiền đức đã ban cho chúng Phật tử trong những dịp lễ mà giáo hội đã tổ chức, là phật tử, mỗi chúng ta phải biết tự hỏi với chính mình: “Mình đã làm được gì cho giáo hội- cho Phật giáo giáo quê nhà”?. Tinh tấn tu tập hành trì giới- định tuệ là việc mà ai củng có thể làm được. Tụ tập pháp Phật không chỉ để dành riêng cho ai, đó những điều mà mỗi Phật tử đều đã tỏ ngộ. Hiểu được và trân quý những giá trị tâm linh cao cả và hết sức diệu kỳ, như vậy chúng ta càng trân quý những bậc đàn na tìm chủ đã bỏ ra một số tài sản lớn để hiến tặng cúng dường cho già lam những báu pháp: tượng lớn, chuông to… và còn rất nhiều điều to lớn khác để cho chúng ta ai củng có quyền thọ nhận!
Phật giáo Quảng Bình nhờ có niềm tin vững chắc, nhờ hồng ân tam bảo gia hộ,mà những điều tưởng chừng không có ai có thể nghĩ tới và làm được, lại cứ hiển hiện trước mắt chúng ta! Thật đúng là “Nước lả đã vã nên hồ”. Từ tay trắng, từ gian nan, từ một khoảnh sinh lầy, chỉ với một thời gian ngắn (2011- 2012) một khung cảnh già lam hiện ra giữa lòng thành phố trẻ thời “năng động” với những phố - những phường, những khách sạn hạng sang, cao lớn đua nhau vươn lên giữa đất trời quê mẹ. Già lam Đại Giác bằng tre mới dựng năm nào đã bạc phếch, màu thời gian,
màu khổ nào của bão bùng, mưa nắng lẳng lặng đứng một mình giữa khoảng đất mới được lấp còn bộn bề với bao thứ ngổn ngang càng trở nên ảm đạm, khiêm nhường tựa như một gã quê nghèo bị lạc vào một vùng đô hội nhưng chẳng thẹn chút nào.!!
Đại hội lần II nhiệm kỳ ( 2012- 2017) của Phật giáo Quảng Bình, thành công, “như lửa cháy tháy thêm dầu” khiến mâu thuẩn của hai thế lực: CHÂN- NGỤY càng
 




trở nên gay gắt. Bên ngoài, cuộc sống vẫn sôi động, mọi sinh hoạt tín ngưỡng vốn chẳng có gì khác lạ. Chùa Đại giác chuyển về vị trí mới đã được tôn trí lại chu chỉnh - rộng rãi và bề thế hơn nhiều so với ngôi chùa cũ, ở trong chùa mới ngoài kim tượng của Đức Thế Tôn tọa lạc ở Trung tâm hậu điện kim tượng của Bồ Tát Địa Tang và Quán Thế Âm được chế tác ở tư thế đứng to lớn, uy nghi, càng tôn vẻ uy linh của ngôi tam bảo.
Chùa “Mới” quay về hướng đông, trước mặt đã có một diện tích lớn đất đã được san bằng, dùng làm bãi tập kết vật liệu phế thải, từ các nơi dồn về nào là đất cát, đất pha, đất sỏi - gạch đá… và cũng là nơi dừng làm bãi đổ xe trong những dịp lễ trọng đại của giáo hội.
Như vậy vấn đề mặt bằng đã được ổn định Đại Giác “ hiện đại - hùng tráng…” đã có đất để đời. Ngày 22 tháng 3 năm 2013 ( nhằm ngày 11 tháng 2 năm Quý Tỵ) một sự kiện lớn đánh dấu một bước tiến mạnh mẽ - khẳng định uy thế và sức mạnh mới của Phật giáo Quảng Bình; cử hành trọng thể lễ động thổ xây móng chùa Đại Giác, một tin mừng, vui hơn bất cứ một tin vui nào kể từ ngày khai sinh giáo hội, tin ôn: Đại lão hòa thượng Trí Quang về với Quảng Bình, về với xóm ải, về với Đồng Hới nơi đã sinh ra, nuôi Ôn lớn lên để rồi ra đi lớn danh cống hiến những gì có thể cho Phật giáo- cho đất nước và nhân loại. Mấy mươi năm xa ngái “ Đức Ninh nơi ấy quê minh.
Chiến tranh loạn lạc hy sinh quá nhiều Anh tài còn có bao nhiêu
Nhớ quê nhớ cảnh sớm chiều lệ chan Xót thương đạo pháp suy tàn
Chùa xưa bao cảnh bẽ bàng rêu phong Tâm linh cha chú gieo trồng
Cháu con bất nghĩa gia phong chẳng gìn
Để rồi giờ đây đã ngoài chín mươi, Ôn đã quá yếu già, mà vẫn chống gậy lên đường, về tại quê nhà để cùng chúng tử cháu con nắm một nắm đất, thắp một nén hương để mà cầu nguyện, tâm khai pháp, trí khai công, cung thỉnh mười phương chư phật, chư bồ tát, thánh hiền- thiên long bát bộ- hộ pháp thánh thần hướng về, hội tụ pháp linh- mà khai ân, gia hộ cho Phật pháp quê nhà hưng thịnh vững bền, cho Đại Giác Tự , được kiến thiết mau lẹ và hùng tráng.
Những dòng nước mắt cứ tràn ra, từ nỗi đắng niềm cay, những niềm vui khôn tả, cứ hòa lẫn đan xen theo những tiếng những tiếng Ôn. Âm hưởng của ngôn ngữ quê nhà, tiếng diếm Điền xưa cứ líu lô ríu rít của các mẹ, các bà như cào xát vào tận
 




cùng của một tấm lòng: Ôn khóc!! Một bậc cao tăng một vị bồ tát “Nhứt sanh bổ xứ” vẫn rơi những giọt lệ Nồng- trước những tấm chân tình của những đứa con của người mẹ quê nhà. QUẢNG BÌNH
Bản vẽ kiến trúc chùa Đại Giác được gấp rút bổ sung hoàn thiện được các chư tôn thiền đức có nhiều kinh nghiệm trong việc xây dựng chùa chiền góp ý bổ sung, cùng sự cho phép của các cấp có thẩm quyền của tỉnh. Dự án xây dựng chùa Đại Giác với hai tầng lầu, rộng hơn 500m2, dự tính tiêu tốn khoảng trên 25 tỷ đồng đã được phê duyệt và tiến hành xây dựng. Việc kiến thiết một ngôi Đại Hùng Bửu Điện, to lớn rộng rãi vừa mang tính hiện đại, vừa phải giữ gìn được những nét kiến trúc đặc sắc của văn hóa dân tộc, văn hóa tín ngưỡng tâm linh, nhất là văn hóa của phật giáo Việt Nam đã có từ ngàn đời nay ở đất nước chúng ta. Những nét đẹp truyền thống của một địa phương có khả năng hội tụ và thăng hoa những giá trị của chuỗi văn hóa Bắc Nam để tạo nên bản sắc riêng biệt và hết sức độc đáo của một vùng văn hóa quê mẹ Quảng Bình thì quả là rất khó.
Tiếp đón, bàn bạc, để đi đến thỏa thuận một phương án tối ưu để kiến thiết Đại Giác. Nhiều hợp đồng đã được ký kết, nhưng bởi rất, rất nhiều do đành phải tạm gác lại. Phương án “cháo nóng húp quanh, nợ trả dần” của BKT đã lọt tại những đơn vị nhà thầu, biết Đại Giác không phải là miếng ăn ngon, các nhà thầu với muôn ngàn lý do đã tìm cách thoát khỏi những khu vực “gai gốc” trên con đường kinh doanh của họ.
-“Vạn sự khởi đầu nan, gian nan không nản”, Phật giáo Quảng Bình trẻ nhưng chẳng yếu chút nào. Những sự kiện lớn như: Đúc tượng- Thỉnh chuông- lễ đặt đá động thổ… đã diễn ra ở dưới “ khung trời Đại Giác” đã “ mang ánh sáng tuệ giác” trải khắp hơn, sâu hơn đức tin phật giáo đến mọi nơi trên miền đất quê mẹ Quảng Bình của chúng ta. Dự án xây dựng chùa Đại Giác triển khai uy tính của Giáo hội, ngày càng vững chắc
“ Giác ngộ và Giác Ngộ”! Những tiếng chuông ngân, những hồi bát nhã, những phẩm phổ môn, những câu Di Đà…. , mỗi sáng mỗi trưa , mỗi chiều, mỗi tối, cứ ngân nga nối vọng theo dòng thời gian dội vào không gian tạo thành những nguồn năng lượng “ bất khả tư nghi” đã xua tan dần những bóng đen hắc ám của những con rắn thăm, rắn sân, rắn si, bấy lâu đã ngủ ngon trong hang ổ hiểm sâu, ở tận đáy cùng của mỗi con người xuất phát lan tỏa từ mái già lam, Đại Giác những đức tin của một tôn giáo lấy” Từ bi- hỷ xã”, lấy “ phục vụ chúng sinh là cúng dường chư phật từ những phật tử đại gia, những người trí thức đến đông đảo quần chúng nhân dân lương thiện
 




thậm chí đến cả những người khuyết tật, khó khăn… đều có được sự thay đổi lớn: tiến bộ phát triển.
Không nằm ngoài tầm ảnh hưởng của những giá trị tinh thần cao cả ấy, nhà thầu XUÂN CHUẨN đã bén duyên với Đại Giác đến với “DỰ ÁN” xây dựng chùa Đại Giác từ lời giới thiệu của người truyền "cảm hứng Phật giáo", Phật tử Quang Phước: một doanh nhân có tiếng của Đồng Hới. Người đã phát tâm cúng dương nhiều tịnh tài tịnh vật cho Phật giáo Quảng Bình: chủ nhân tiệm vàng Ngọc Hà. CTXD Xuân Chuẩn đã đáp ứng đầy đủ mọi tiêu chí phía chủ đầu tư đã đưa ra nhất là vấn đề tài chính (làm công giúp thầy là chính) như lời anh Chuẩn đã nói Công ty TNHH Ngọc Hà - Xuân Chuẩn và nhiều nhà hảo tâm khác đã cùng tăng chúng chứ giáo hội Quảng Bình thực hiện được những nhiệm vụ Phật sự- trọng đại.
Hợp đồng xây dựng chùa Đại Giác, được xúc tiến và xác lập trên tinh thần: tự nguyện - tự giác và hoàn toàn chân chánh (như tinh thần mà hòa thượng Trí Quang đã nhắn bảo PGQB qua chúc thư: lễ đặt đá chùa Đại Giác) thái độ cởi mỡ và hết sức thân thiện trong mối quan hệ giữa chủ đầu tư và đơn vị thi công đã tạo nên một sức mạnh mới của tinh thần: Vô ngã - vị tha ( hai bên cùng có lợi).
Như hoạt họa! chỉ sau một thời gian ngắn nền móng của ngôi đại hùng Bảo Điện- Đại Giác Tự đã lồ tộ hiện ra dưới, giữa lòng đất mẹ, những cột thép kết cấu hình trụ từ dưới chân móng vươn thẳng, như những con Rồng sắt (Kim Long) hướng mình bay lên phía trời xanh: Như nói lớn với đại chúng: Đại Giác thật tuyệt vời- đất mẹ thật đại !!.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, một mùa hè với nhiều kỷ niệm không thể nhạt phai trong ký ức của mỗi chúng ta:
Đại hội lần II thắng lợi Lễ động thổ thành công
Và nhất là việc di dời 5 gian chùa tranh về vị trí khác để có mặt bằng xây chùa mới. Những minh chứng hùng hồn một lẫn nữa đã chứng minh và khẳng định: Phật giáo Quảng Bình non trẻ nhưng không yếu, như lời hòa thượng Thích Tánh Nhiếp đã khẳng định.
Chỉ đạo công tác phòng chống và đối phó những diễn biến phức tạp của thiên nhiên hết sức khắc nghiệt của vùng đất Quảng Bình. Cụ thể là những cơn bão lớn có khả năng đổ bộ vào địa phận tỉnh nhà. Lãnh đạo BTS đứng đầu là hòa thượng trụ trì chùa Đại Giác đã khẩn trương huy động lực lượng để gia cố, giằng kéo thật chắc chăn cho ngôi già lam vừa mới trung kiến đã tốn kém không ít tiền của chúng tử quê nhà.
 




Ở phần công trình mới, nhà thầu cũng đã cố gắng thi công những phân đoạn đang còn dở dang, dọn dẹp cất giữ những vật liệu, trang thiết bị, xe máy, hết sức chu đáo.
Những thông tin dự báo thời tiết luôn được cập nhật trong ý thức của mỗi người, tin bão xa, tin bão gần… khẩn cấp… đổ bộ đã trở thành mối quan tâm lớn của mọi người.
Tin cơn bão số 10 có khả năng đổ bộ trực tiếp vào 3 tỉnh miền Trung mà Quảng Bình là trọng điểm của bão. Một cơn bão có cường độ gió mạnh trến cấp 12 đã trở thành nỗi lo lắng và sợ hãi cho những đối tượng “ dễ tổn thương” trước những hiểm họa của thiên nhiên khắc nghiệt.
Nhà- chùa, của mình của rất nhiều người trên địa bàn mà bão có thể ập tới và phá nát khi nào. Đã trở thành nổi lo sợ, nhưng chẳng thể nào liệu nổi, chỉ biết Nam A-Di-Đà- phật cầu Phật từ gia hộ-cho chúng tử qua khỏi cơn hoạn nạn.
Bão thật sự đã đến!
Những tiếng rú của “con ma bão”- tru dài mỗi lúc mỗi to, nước trên trời đổ xuống sầm sập- sầm sập, như kích thêm sự hung hăng của con “thú điên” - gầm rú… hậm hực nhã vào không trung những luồng khí mạnh cuốn chặt những cơn mưa tạo thành những vòi nước lớn phun xối vào những mái tôn, mái ngói và bức tường yếu đuối đã rã rời vì mệt mỏi - viu víu, rần rật những âm thanh chát chúa nhói đến tâm can, sởn cả gai ốc.
Rầm,... một khoảng trời mịt mùng đầy gió mưa đã lộ ra trước mắt tôi. Sự dổ vỡ của những tấm xi măng đập xuống sàn nhà, ngổn ngang Tôi tự nhủ A-DI-ĐÀ PHẬT! kiểu này Đại Giác cũng không thể nào tránh khỏi!!.
Một lát sau, trời đã quang gió đã tạnh. Điện thoại vang lên: “Hoàng ơi! Đại Giác sập rồi”!
“Mô phật! nhà con cũng bị tốc mái thầy ạ”… Dạ vâng! Lát nữa con sẽ qua, bão quá to!!.
Không bị bất ngờ, nhưng khi tận mắt chứng kiến sự đổ nát tan hoang của mái già lam mới được trùng kiến lại ở vị trí mới, thấy những mãng tường bị xé toạc vật nghiêng đè lên sàn chùa được lát bằng đá lát nền loại rẽ vỡ ra lún xuống. Như chớm vào tâm can, vào lòng của những ai đã tận mắt chứng kiến! tự nghĩ: mình đã khổ quý thấy cũng càng khổ hơn !! những dòng nước mắt lặng lẽ cháy mềm theo từng dòng cảm xúc.
A-Di- Đà Phật “trong cái rũi vẫn có cái may” những bức thánh tượng bằng đồng- to lớn, vững vàng an tọa trên nền móng được gia cố khá vững chắc đã bảo toàn
 




được vị thế tôn nghiêm của Đức Thế Tôn và hai Bồ Tát đại sĩ địa tạng Bồ tát và Quán Thế Âm.
Bão lớn đã xô rập mái già lam bằng tranh tre mới được tôn sửa lại hồi đầu năm, tốn biết bao công sức tiền của của chúng tử Quảng Bình. Ngôi đại hùng bửu điện Đại Giác vừa có duyên lành đã có được một nguồn kinh phí kha khá để có thể hoàn thành phần móng và tầng trệt. Vậy mà tai họa đã ập đến, nhân dân Quảng Bình - Phật giáo Quảng Bình đứng trước những tổn thất quá lớn, những đồng bào nghèo lại phải chịu nhiều cay đắng. Đứng trước tình thế quá éo le và hết sức bức bách: Chùa mới xây chưa xong chùa cũ đã sập, mùa mưa bão còn kéo dài, nhân dân, Phật tử đã nghèo nay lại càng thiếu khổ.
Kêu gọi ! kêu gọi ! chỉ có kêu gọi mới có may giải quyết được ván đề đánh phải hạ thấp mình để nói rõ lòng chúng sinh, để mong mọi người cùng hiểu mà cảm thông mà thương tưởng để phát tâm giúp, thỉ mới thể mong giải quyết những tai hoạ vô thường đã đổ xuống cho giáo hội - cho đồng bào quảng Bình dã nghèo lại chồng thêm khổ?
Bức "Cẩn Bạch Thư" do chính đích danh Hòa Thượng trụ trì chùa Đại Giác viết và ấn ký với những câu từ mộc mạc, chân tình, chứa đựng rộng đầy những nổi niềm xúc cảm: kính thưa quý vị “ Phật pháp xương minh do tăng gia hoằng hóa- Thiền môn hưng thịnh do Đàn Việt phát tâm”. Do nhu cầu bức thiết cần có ngôi “Bửu điện” để che mưa, tránh nắng kim thân Đức Phật, cũng như nhu cầu sinh hoạt tín ngưỡng cho tăng ni tín đồ phật tử. Ngôi đại hùng bửu điện được xây dựng với dự kiến là 10.000.000.000 (mười tỷ đồng). Vì vậy ban trị sự Phật giáo chúng tôi tha thiết kêu gọi toàn thể chư tôn hòa thượng, chư thượng tọa, đại đức, tăng ni, quý doanh nghiệp, bà con phật tử xa gần, quý mạnh thường quân, trong và ngoài nước gia tâm cầu nguyện hổ trợ tịnh tài, tịnh vật cho Phật giáo Quảng Bình thành tựu được phật sự quan trọng này.
Thay mặt BTS và tăng ni, tín đồ Phật giáo Quảng Bình xin kính niệm ân cầu nguyện hồng ân tam bảo gia hộ cho toàn thể quý ngài và quý vị “phước thọ an khang cát tường như ý…”
Xúc cảm trước những lời kêu gọi ở trong “ cẩn bạch thư” của hòa thượng Thích Tánh Nhiếp, tác giả tùy bút “ phật giáo Quảng Bình- mười năm, dấu ấn một chặng đường”
Viết tiếp: “ Thư hồng giữ đến muôn nơi
Lời chan chứa lệ: thương người- người thương Bão giông gây cảnh vô thường
 




Nát tan bao mảnh quê hương thêm nghèo Hỡi là ! chúng tử- tỳ kheo
Quảng Bình lâm nạn thêm nghèo lắm thay Chùa tranh mới dựng đôi ngày
Bão xô nghiêng ngã trắng tay sao đành Đạo từ mới trổ mầm xanh
Xiễn dương chánh pháp sao đành phải buông Nhớ xưa: giặc Mỹ điên cuồng
Tay chèo đạo pháp chưa buông nữa là Báo đền nghĩa mẹ- tình cha
Hộ quốc: giữ vững sơn hà nước non Chùa xưa tan nát không còn
Chùa nay được nhớ ơn bao người Xót xa “ phật” đứng giữa trời
Thương cho chúng tử chẳng nơi tu hành Thư hồng nhắn chị- cùng anh
“ Hộ trì tam bảo- để dành phước thiêng Khai tâm mở rộng phước điền
Tịnh tài, tịnh vật tùy duyên góp cùng Để lòng quê mẹ miền Trung
Bớt đau thương giữa trập trùng bão giông!!  Bớt đau thương giữa trập trùng bão giôngChỉ cần vậy thôi đã là quá đủ.
Tin buồn đã được sẽ chia, những dòng nước mắt cảm thông những lời chia buồn sâu sắc của chư tôn thiền đức - tăng ni ở trong nước cũng như nước ngoài, những mạnh thường quân, những nhà doanh nghiệp đã có duyên, hoặc chưa biết Quảng Bình là ai - Đại Giác thế nào, đã khai tâm gửi về văn phòng GHPGVN tỉnh Quảng Bình. Những thông điệp cao cả AN LÀNH.
Chẳng bấy lâu ĐẠI GIÁC đã trở thành trung tâm từ thiện của PHẬT GIÁO QUẢNG BÌNH.
Hàng chục rồi đến hàng trăm những chuyến xe nối đuôi nhau về chùa Đại Giác, chứng kiến cảnh tan hoang của ngôi chùa tre, đổ sập, mái tranh ở phần gian chánh điện cũng bị xô xuống đè cả lên kim thân của các “Ngài”, nhìn thấy sự ngỗn ngang của đại công trình đang thi công dỡ dang sau cơn bão càng thấy nao lòng
Những hộ nghèo, những địa phương bị thiệt hại nặng nề được ưu tiên trợ giúp khẩn cấp. BTS giáo hội đứng đầu là hòa thượng Tánh Nhiếp, chỉ đạo quý thầy cùng
 




với những thành viên trong BTT,kêu gọi các chúng tử có điều kiện (không bị thiệt hại do bão gây ra) tập trung về CHÙA để phục vụ công tác cứu trợ. Một công tác Phật sự rất quan trọng và bức thiết.
Tiếp đón, nhận quà từ các đoàn từ thiện khắp các nơi gửi về, dẫn chỉ, thậm chí phải ra tay trực tiếp phát tận tay cho những người bị nạn, những thành viên của BTS - giáo hội Quảng Bình, thật sự trở thành những nhân tố tích cực thể hiện, lan tỏa những phẩm hạnh quý bàu của những người con Phật!
Thật đúng là: “ Hết mưa là nắng ửng lên thôi- hết khóc là vui vốn lẽ đời”. Chùa Đại Giác sau những ngày tất bật và bận rộn với công tác phật sự: “ cứu trợ” hết sức khẩn trương và mệt nhọc. Cuộc sống đã trở lại bình thường với những phật tử, sau khi đã ổn định lại tình hình của gia đình, đã tập trung về chùa để tiếp tục tu tập và làm công quả. Giải quyết những hậu quả do cơn bão gây ra, để chuẩn bị đón một mùa xuân mới: mùa xuân năm Giáp Ngọ ( 2014)
Tầng móng (hội trường chùa Đại Giác) gấp rút được hoàn thiện để có nơi cho đạo tràng tu tập- những thứ đổ bể của ngôi Chùa Tre đã được dọn dẹp và khắc phục, mặt bằng khuôn viên chùa Đại Giác được tiếp tục san ủi và mở rộng (12.000m2). Kim thân Đức Thế Tôn- Bồ Tát Địa Tạng- Bồ Tát Quán Thế Âm đã được an trí trên ngôi Bảo điện đang giai đoạn “ nước rút”. Phật giáo Quảng Bình sau ngày tai nạn ( do thiên tai gây ra) đã được hồi sinh mạnh mẽ, nguồn tài chính do những nhà hảo tâm cúng dường- tài trợ giúp BTS GHVN tỉnh Quảng Bình, nhất là BXD càng tự tin và đủ điều kiện thực hiện di nguyện của đại lão hòa thượng Trí Quang "Đại Giác phải mau chóng và hùng tráng".
Như có phép màu: Giữa vùng ao hồ ngập mặn, nằm sát con đường 36 m trên địa phận phường Đức Ninh Đông, chỉ với một thời gian ngắn ( 5 năm) một cảnh chùa đã hiện ra, tuy chưa thật hoàn mỹ, đẹp đẽ như ước nguyện của mọi người. Ngôi đại hùng bảo điện Đại Giác với những nét kiến trúc độc đáo vừa to rộng, đồ sộ bề thế mà vẫn mềm mại uyển chuyển. Màu ngói, màu sơn mới tinh khôi hiện ra, càng tôn thêm vẽ đẹp tinh tế của những đường nét xưa trên những bức phù điêu, được đắp tỉa công phu từ những bàn tay của các nghệ nhân đất kinh kỳ ( Huế)
Chùa Đại Giác có 2 tầng, được kết cấu hết sức kiên cố, phần mái ở tầng thượng cũng được đúc bằng bê tông cốt thép, lợp ngói mũi hài bằng đất nung màu đỏ gạch, phía trong được đóng trần gỗ tuy không cầu kỳ nhưng rất đẹp.
Chùa được tọa lạc trên một cuộc đất khá đẹp, xung quanh chưa và có khả năng không có công trình dân sinh nào đồ sộ để che khuất không gian cảnh Tùng Lâm. Đại Giác càng trở nên hùng vĩ. Mở cửa nhìn ra bốn hướng- trước mặt chùa, một con kênh
 




nhỏ chảy theo hướng Bắc- Nam, đổ nước vào hói Lệ Kỳ, cùng hòa chung với dòng Nhật Lệ để chảy về phía biển. Hướng bắc (phía Thanh Long) ngôi bảo tháp Di Đà vẽ nguy nga vừa mới được khánh thành vào dịp lễ vía đức Phật (15-11-2018)
Tượng Phật Di Đà tạc bằng đá trắng cao 7m, tọa lạc ở mặt tiền bảo tháp- nhìn về phương Nam trong tư thế tiếp dẫn “ hết thảy chúng sinh” về với thế giới cực lạc của Ngài. Những chùm liễu đỏ đung đưa ẩn hiện trong những tán lá dài xanh mướt, như càng thêm xanh trong sắc nắng mùa thu.
Một không gian thoáng đãng, một khung cảnh tuyệt đẹp, hiện hữu trước mắt chúng ta những điều kỳ diệu.
Rời tầng thượng chúng ta quay về để ngắm nhìn thật kỹ những kiệt tác điêu khắc của những nghệ nhân xứ Quảng Nam đã gửi đến Đại Giác - Quảng Bình, những món quà rất đẹp: Mười tám vị La Hán, một người một vẽ, một danh tự một phong thái, đạo hạnh riêng nhưng các vị đều là những bậc La Hán - chứng quả giải thoát, chỉ là muốn quay về để phổ độ giáo hóa chúng sinh, nơi chốn Ta- Bà còn quá nhiều đau khổ. Hiện diện ở khuôn viên tháp Di Đà, tọa lạc trên những bệ đế vững chắc được sơn vẽ kỷ càng. Đứng ngồi dưới những tán lá xum xuê, xanh ngắt của những cây Bồ đề - Vú sữa, Khế, Xoài…Hình tượng của các Ngài cao tăng đắc đạo thủa nào càng trở nên sinh động. Thế giới cực lạc như đang hiện hữu trên mảnh đất này.
Bảo tháp Di Đà cao chín tầng, cao lồng lộng, nền tháp được lát bằng đá men đỏ. Mỗi tầng đều có tám cửa (Bát giác) trong đó có hai cửa thông đặt ở phía Bắc và Nam còn lại các cửa sổ đều được gắn phù điêu phật A -Di- Đà trong tư thế kiết già được chế tác bằng thứ vật liệu vừa bền, nhẹ nhưng cũng rất tinh tế. Tượng được nhũ vàng nổi bật trên nền xanh lam, hòa lẫn đồng chung với màu xanh của núi, của trời. Khiến Bảo tháp càng trở nên hùng vĩ. Sắc vàng của tám vị "Hoàng Long", chung nhau canh giữ bốn hướng chính của tháp, óng ánh lung linh tỏa sắc nắng hoàng hôn, càng thêm tuyệt diệu.
Tạm chia tay với các vị La Hán- chúng ta cùng nhau đến đãnh lễ trước ngài Di Lạc. An tọa trước lối vào cửa chính của CHÙA.
Trước mặt Ngài cổng Tam Quan đang giai đoạn gấp rút thi công để kịp khánh thành trong dịp lễ vía đức phật A- Di- Đà (tháng 11 sắp tới) cũng là ngày Phật giáo Quảng Bình tổ chức hội thảo khoa học: “ Phật giáo Quảng Bình xưa nay”…
Ngài ngồi đó, ngắm nghía mọi người, tươi vui nở những nụ cười an lạc. Vòng về phía sân sau, chúng ta lại được thấy chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật tâm linh, được bài trí tự nhiên không ép nhưng hết sức chu chỉnh.
 




Tọa lạc ở cánh tả cổng sau của Chùa là khuôn viên Tháp (Tháp Táng ) rợp mát bóng cây. Những cây huê to lớn được trồng vào dịp khai sơn chùa Đại Giác năm 2011 để tỏa bóng um tùm, tán Bồ đề tròn vo tựa như một chiếc lọng màu xanh đứng lặng ngắm nhìn du khách. Những chậu trang đỏ thắm, những chậu quất, bưởi cảnh trĩu nặng những quả căng tròn đung đưa, đung đưa… theo những bước chân.
Kia là hồ Tịnh Thủy vẽ cảnh non nước hữu tình thu nhỏ, cảnh núi non trùng điệp chông chênh in bóng xuống mặt hồ yên tỉnh, có cả màu xanh, trắng, chấp chới của mây của nắng. Đàn cá quẩy mình khi thấy có người viếng cảnh. Tượng Phật Quán Thế Âm tay cầm bình nước cam lồ, một tay kiết ấn cát tường, đưa ánh mắt trìu thương nhìn chúng tử chúng tôi an nhiên vãn cảnh. Khuôn viên mặt hậu Chùa được được kiến tạo từ những năm 2012 - nay vẫn chưa được hoàn thiện. Phần tường bao và cả cổng phụ vẫn chưa được sơn quét bởi còn nhiều việc phải làm, phải xây, phải dựng..... Khu nhà tăng mới được khởi công đầu năm 2019 đang phải tạm thời dừng lại kinh phí đã cạn kiệt.
Thôi thì cũng đành phải “ tùy duyên” vậy! dẫu sao, kế hoạch của GHPGVN tỉnh nhiệm kỳ 2017- 2022 vẫn còn dài.
Bây giờ, ở thời điểm quan trọng của Giáo Hội Phật giáo Quảng Bình, chuẩn bị triển khai chương trình hoạt động Phật sự đặc biệt của toàn thể Giáo hội: Triển khai hội thảo khoa học “PHẬT GIÁO QUẢNG BÌNH XƯA VÀ NAY” cũng là dịp lễ kỷ niệm 10 năm ngày Phật Giáo được hiện diện ở quê hương của chúng ta.
Hy vọng trong những ngày VÀNG của PHẬT GIÁO Quảng Bình. Những ước nguyện thiết thực của chúng tử sẽ được tọai thành.Những Ngôi CỔ TỰ của Phật Giáo Quảng Bình xưa sẽ được trùng kiến, những ngôi chùa mới sẽ được xây dựng trên những vùng dân cư- t miền núi, nông thôn vùng ven đô - ven biển và ở cả trung tâm Tỉnh thành của miền đất quê mẹ, từ xa xưa. Phật Giáo đã thịnh hành, mới hôm qua bị bỏ ngõ mà hôm nay chưa kịp làm xong.
Để khép lại Tùy bút dài hơi: "PHẬT GIÁO - QUẢNG BÌNH MỪƠI NĂM DẤU ẤN MỘT CHẶNG ĐƯỜNG". Tác giả bài viết, viết thêm những vần thơ ân đức để khẳng định những thành tựu to lớn mà Phật Giáo Quảng Bình đã có được trong chặng đường mười năm
- Thơ có đoạn:
Xưa một khoảnh đầm hoang Nay một trời Đại Giác
Xưa lòng người đen bạc Nay tình đời chứa chan






Đại Giác Xưa và Nay Chung những điều kỳ diệu Những tấm lòng trung hiếu
Chung một đường thiện lương

Phật Giáo Quảng Bình xưa Đã đi vào quên lãng
Lu m theo năm tháng Bụi thời gian thêm dày.

Phật Giáo Quảng Bình nay Mới mấy ngày khai mở Hoa bao mùa nở rộ
Thắm sắc màu quê hương

Đại Giác ai đặt tên
Xưa mái nghèo mưa dột Vườn nay cây xanh tốt Xưa một trời bão giông

Phật giáo xưa còn không Phật giáo nay vừa dựng
Đời vẫn dày nghiệp chướng Đường tu không buông rời

Thời gian trôi không ngừng Quá khứ thành vô vọng
An lòng vui cuộc sống Phật pháp luôn trường tồn.
Bảo Ninh, ngày 07 tháng 11 năm 2019

Quảng Ngộ - Nguyễn Bá Hoàng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây