NHU CẦU VÀ GIẢI PHÁP TRUYỀN BÁ PHẬT PHÁP TẠI HẢI NGOẠI

Thứ năm - 20/09/2018 19:32
ĐĐ.Thích Thiền Trí Trưởng Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh Thừa Thiên Huế
27 thien tri da suaNHU CẦU VÀ GIẢI PHÁP TRUYỀN BÁ PHẬT PHÁP TẠI HẢI NGOẠI
   
Như chúng ta đã biết, mục đích mà đức Từ phụ Bổn sư thị hiện trên thế gian này là để hướng dẫn cho con người thể nhập Tâm thanh tịnh vốn có của chính mình, như tinh thần kinh Pháp Hoa đã đề cập. Để khai mở tâm thanh tịnh đó, đức Phật đã dùng đến tám vạn bốn ngàn phương tiện. Thông qua mỗi phương tiện, đức Phật đã định hướng rất cụ thể trong cách ăn, cách nói, cách suy nghĩ, cách giao tiếp, cách hành động … tức là nếp sống lấy đạo đức và tình thương (từ bi) làm nền tảng, lấy trí tuệ hướng dẫn cuộc sống đi theo con đường Chân-Thiện-Mỹ, đó là một phương cách sống để chuyển hoá ba nghiệp Thân-Khẩu-Ý từ vọng động, bất tịnh, trở nên sáng suốt, thanh tịnh. Cụ thể hơn, Ngài đã giúp cho đời sống chúng ta từng bước xa rời Tham-Sân-Si, để từ đó, trong mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ, mỗi việc làm, đều vận hành nhịp nhàng theo lý tưởng Giới-Định-Huệ, và thể nhập tâm thanh tịnh, đạt được sự giải thoát như thật.
Như vậy, mục đích sâu xa và ý nghĩa thiêng liêng về sự ra đời của đức Phật chính là nhằm khai mở ánh sáng trí tuệ và khơi nguồn yêu thương trong đời sống nhân loại một cách toàn diện và triệt để. Vấn đề này là tác nhân đánh động Lương Tri và phát triển tình yêu thương một cách toàn diện trong đời sống cộng đồng, thì chúng ta mới có thể mang lại an lạc thật sự cho nhân loại, mang lại hòa bình lâu dài bền vững cho thế giới.
Ngay từ khi đức Phật bắt đầu cuộc du hành đến Ba La Nại với ước muốn trao bức thông điệp cứu khổ của Ngài đến cho năm vị ẩn sĩ nhóm Kiều Trần Như. Ánh sáng Phật giáo từ đây trở nên phổ biến khắp đất nước Ấn Độ thời bấy giờ, từ vua quan đến thứ dân đều hoan nghênh tinh thần giải thoát và bình đẳng của đức Phật. Từ đây Phật giáo đã được truyền vào các nước lân cận và phổ biến đến các quốc gia trên thế giới, giáo lý của Phật giáo đã ăn sâu vào từng suy nghĩ của con người theo hướng chân tình, hiếu hòa. Ngày nay, Phật giáo đã phát triển lớn mạnh trên khắp thế giới trong suốt thời gian gần một thế kỷ qua, đặc biệt là những nơi có kiều bào Việt Nam sinh sống, tuy nhiên giữa Phật giáo tại Việt Nam với Phật giáo Hải ngoại, vẫn còn sự khác biệt và điều kiện khách quan trong việc tiếp nhận lý tưởng Phật giáo cũng như giáo lý Phật giáo. Chính vì vậy mà việc truyền bá Phật pháp tại Hải ngoại cần được quan tâm nhiều hơn, nhằm đáp ứng nhu cầu tâm linh của đông đảo kiều bào Việt Nam đang sinh sống tại Hải ngoại nhất là trong thời kỳ Phật giáo phát triển rực rỡ như thời đại ngày nay.
 I. Nhu cầu
Hiện nay, vấn đề hoằng pháp tại Hải ngoại có được sự thuận lợi nhất định khi rất nhiều chùa và trung tâm văn hóa Phật giáo Việt Nam có mặt khắp nơi trên thế giới. Tại các chùa, hàng tháng đều có các buổi giảng Phật pháp, các khóa tu một ngày...đặc biệt vào các ngày lễ lớn như Tết, Phật đản, Vu lan đều có tổ chức khá quy mô. Đây cũng là nơi nuôi dưỡng đời sống tâm linh, cầu nguyện, thực hành các nghi lễ Phật giáo, tụng kinh, học thiền, tu tập công đức phước lành, học tập giáo lý. Tuy nhiên do điều kiện và hoàn cảnh có những chùa thiếu nhân sự dẫn đến hoạt động chưa đáp ứng đủ nhu cầu thực tế, do những vấn đề bất cập khách quan..nên rất cần sự quan tâm đúng mức của Giáo hội, của Ban Hoằng Pháp Trung ương.
II. Một vài giải pháp
1. Trước hết, chúng ta cần có một đội ngũ giảng sư có chuyên môn Phật học và ngoại ngữ tốt nhằm đáp ứng hiệu quả trong các buổi giảng dạy giáo lý. Muốn đạt được hiệu quả chúng ta phải tìm đúng người đúng việc. Nếu vị giảng sư đó đủ chuyên môn, linh hoạt, nhu nhuyến và từ ái thì tất nhiên sẽ nhận sự thành công là điều tất yếu. Bên cạnh đó, chúng ta nên tổ chức những chuyến đi hoằng pháp định kỳ.
2. Thành lập đạo tràng: Nếu chúng ta có đạo tràng thì sự tu tập được thường xuyên và quy mô hơn. Nếu như ở những vùng chưa có đạo tràng thì chúng ta phải tìm mọi cách vận động và xin phép để thành lập, làm cơ sở để Phật tử trở về tu học và thỉnh Tăng Ni thuyết giảng Phật pháp. Còn nếu đã có đạo tràng rồi thì chúng ta tập trung nhân sự xây dựng đạo tràng tu tập để truyền bá Phật pháp. Lập chương trình tu học có thời khóa, có định kỳ rổi thỉnh Tăng Ni về hướng dẫn. In ấn kinh sách, băng đĩa giảng Phật pháp cho các Phật tử, các phương tiện truyền thông báo chí website bằng ngôn ngữ tiếng Việt và tiếng Anh, để tạo được sự chú ý và tăng thêm tầm nhận thức của quần chúng bản xứ, và Phật tử Việt Nam xa xứ. 
          3. Mở lớp hoằng pháp viên chuyên ngành ngắn hạn dành cho những kiều bào cũng như người dân bản xứ tại các quốc gia mà người Phật tử Việt Nam đang có mặt. Vì đây là những thành phần rất quan trọng trong giai đoạn liên kết Hoằng pháp lâu dài về sau. 
4. Tổ chức các khóa tu học định kỳ: Cần tổ chức khóa tu cho các đạo tràng, để họ nâng cao nhận thức Phật pháp. Khóa tu có thể diễn ra một ngày hoặc ba ngày tùy theo điều kiện mỗi địa phương. Có tổ chức khóa tu thì đạo tràng mới phát triển và mở rộng. Có một số Phật tử ở những quốc gia xa về các đạo tràng lớn tham dự khóa tu, do không thuận tiện, nên số lượng tham gia rất hạn chế. Nếu có thể mở khóa tu ngay nơi địa bàn của họ thì họ sẽ tham gia nhiều hơn, không phải đi xa vừa tốn kém, vừa lo lắng việc gia đình. Chúng ta nên lưu ý và chủ trương vấn đề này.
5. Nhu cầu tín ngưỡng tâm linh: Như chúng ta biết, Nghi lễ Phật giáo Việt Nam là một bộ phận quan trọng không thể tách rời của Văn hóa Phật giáo Việt Nam và Văn hóa Dân tộc Việt Nam, bởi nó đã thấm nhuần trong nếp sống sinh hoạt của người dân Việt Nam kể từ khi Phật giáo có mặt trên đất nước Việt Nam cho đến hôm nay. Nghi lễ Phật giáo trước hết là sự biểu hiện lòng thành tôn kính Tam Bảo. Xuất phát từ niềm tin Chánh tín hướng về Tam bảo, người con Phật đảnh lễ cúng dường Tam bảo bằng sự thanh tịnh của ba nghiệp thân khẩu ý, từ đó hình thành nghi thức và cung cách lễ bái; kế đến, do nhận thấy sự hiện diện của Tam bảo mang lại lợi ích thiết thực và lớn lao trong đời sống nhân gian, nên Phật tử đã hết lòng tán thán ca ngợi Tam bảo, và cũng nhằm đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng tâm linh của người dân trên phương diện cúng bái, đặc biệt là đối với những kiều bào sống xa quê hương. Đây cũng là phương tiện gần gũi và dễ dàng thể hiện cảm xúc của mình để dẫn dắt con người đến với ngôi nhà giác ngộ giải thoát của Đức Phật. Phật giáo giúp họ có định hướng tâm linh đúng. Suy tư thiện và làm việc thiện, tránh các điều bất thiện chi phối.
6. Nhu cầu giải trí văn hóa tinh thần. Văn hóa nghệ thuật là phương tiện chuyển tải thông điệp Phật pháp hữu hiệu nhất, là nhịp cầu thuận lợi giúp cho bà con dễ dàng đến với đạo Phật. Do vậy chúng ta cần chú trọng việc tổ chức các hoạt động giao lưu văn hóa nghệ thuật có nội dung giáo dục đạo đức và chuyển tải thông điệp Phật pháp. Nên có lịch trình thuyết giảng kết hợp hoạt động giao lưu văn hóa nghệ thuật mang tính chuyên nghiệp và định kỳ. Điều này sẽ tạo cho bà con tâm lý háo hức trông mong chờ đợi và sẽ tạo nên không khí hứng khởi trong mỗi kỳ tu tập và trong mỗi thời thuyết giảng.
Để kết thúc bài tham luận, chúng con xin nhấn mạnh, nhu cầu truyền bá Phật pháp Hải ngoại là nhu cầu chánh đáng, cấp thiết cần được đáp ứng, nhằm xây dựng đời sống tinh thần cho con người, góp phần xây dựng xã hội có người Việt Nam đang sinh sống nói riêng và dân bản xứ nói chung. Đồng thời khơi dậy tinh thần yêu nước và sức mạnh khối đại đoàn kết trong đời sống cộng đồng, vấn đề này sẽ rất cần đến những giáo lý rất nhân bản, thiết thực và đầy trách nhiệm của Đạo Phật./.

 
 
NHU CẦU VÀ GIẢI PHÁP TRUYỀN BÁ PHẬT PHÁP TẠI HẢI NGOẠI
 ĐĐ.Thích Thiền Trí Trưởng Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh Thừa Thiên Huế


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây