TĂNG ĐOÀN PHẬT GIÁO VỚI VIỆC XÂY DỰNG ĐỨC TIN CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ TRONG XÃ HỘI HIỆN ĐẠI

Thứ bảy - 30/11/2019 05:02
TĂNG ĐOÀN PHẬT GIÁO VỚI VIỆC XÂY DỰNG ĐỨC TIN
CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ TRONG XÃ HỘI HIỆN ĐẠI
Phân Ban Hoằng pháp viên CSPT khu vực phía Bắc

          Đạo Phật được khai nguồn từ Ấn Độ, người khai sáng ra Phật giáo là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Mục đích của Phật giáo nhằm đem lại hạnh phúc an lạc cho tất cả chúng sinh. Với tôn chỉ đầy nhân văn đó, Phật giáo đã lan tỏa khắp thế giới và được Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ghi nhận như một tôn giáo của Hòa bình, văn hóa và nhân bản có giá trị đưa lại bình ổn cho nhân loại.
          Trong suốt chiều dài lịch sử đất nước, Phật giáo luôn đồng hành với dân tộc trong vai trò hộ quốc an dân.  Lịch sử Việt Nam đã ghi nhận những đóng góp tích cực của Phật giáo qua các thời kỳ mở nước, dựng nước và bảo vệ đất nước. Trong đó, vai trò của các vị Sư (Tăng đoàn) có một ảnh hưởng nhất định với sự nghiệp của dân tộc Việt Nam. Nhằm  phát  huy vai trò và uy tín của Tăng đoàn Phật giáo trong việc xây dựng và củng cố đức tin, hướng dẫn tín đồ Phật tử thời hiện đại là một hoạt động vô cùng cần thiết trong bối cảnh đất nước chúng ta cần sự chia sẻ góp sức của toàn dân trong sự nghiệp xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh tiến bộ.
  1. Những đóng góp của Phật giáo đối với dân tộc
          Gần 2000 lịch sử, Phật giáo luôn gắn bó với dân tộc trong vai trò: “Hộ quốc an dân”. Tinh thần từ bi, trí tuệ, vô ngã vị tha của Phật giáo từ xa xưa đã được các triều đại vận dụng để xây dựng phát triển đất nước. Thời Đinh và Tiền Lê có quốc sư Khuông Việt, Đỗ Pháp Thuận đứng ra phù vua giúp nước, gánh vác trách nhiệm bang giao đối ngoại. Chính vì thế, đất nước ta trong giai đoạn mở nước trong ngoài được bình ổn.  Đến thời đại Lý Trần, Phật giáo được xem là quốc đạo, các vị thiền sư như Vạn Hạnh, Không Lộ, Tuệ Tĩnh,  Phù Vân Quốc Sư, Vua Trần Thái Tông,  Phật Hoàng Trần Nhân Tông vừa là nhà sư, là nhà chính trị, vừa là nhà ngoại giao gánh vác trọng trách đất nước. Đa số các nhà lãnh đạo đương thời đều là những người Phật tử, am hiểu sâu sắc giáo lý nhà Phật,  thấm nhuần tư tưởng Đạo Phật, những vị vua đương thời đã chuyển hóa thành tư tưởng hành động để xây dựng một thời đại lịch sử vàng son của đất nước. Nhờ thế tinh thần Đạo Phật ăn sâu bén rễ trong tâm tư tình cảm, lối sống đạo đức của đông đảo người Việt, góp phần trở thành nhân tố quan trọng tạo nên sự phong phú đa dạng của bản sắc văn hóa Việt Nam. Tiếp nối truyền thống tốt đẹp từ ngàn xưa, để ngày nay nếp sống Phật giáo đã trở thành nhu cầu, thói quen, lối sống của đông đảo quần chúng nhân dân. Trong 2 cuộc cách mạng của dân tộc ta chống Pháp và Mỹ, tinh thần vô úy, đại hùng đại lực đại từ bi của Phật giáo được phát huy, người có tâm Phật sẵn sàng xả thân cho sự bình yên của quê hương đất nước. Tiêu biểu là tinh thần vì hòa bình cho dân tộc, đó là tấm gương của Hòa Thượng Thích Quảng Đức tự thiêu vào tháng 11 năm 1963 để phản đối chiến tranh, phản đối chính sách kỳ thị tôn giáo, đòi tự do cho độc lập dân tộc. Hành động của Ngài đã làm rung chuyển lương tâm của nhân loại tiến bộ yêu chuộng hòa bình, tạo làn sóng khắp thế giới phản đối đế quốc Mỹ xâm lược, ủng hộ chính nghĩa Việt Nam. Khi hay tin về sự hy sinh của Hòa Thượng Thích Quảng Đức, chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết:
“Vị pháp thiêu thân, vạn cổ hùng huy thiên nhật nguyệt
Lưu danh thiên cổ, bách niên chính khí rạng sơn hà”
          Sau ngày hòa bình lập lại, sự ra đời Giáo hội Phật giáo Việt Nam năm 1981, đó là dấu ấn có ý nghĩa quan trọng đối với việc ổn định tư tưởng, thống nhất tổ chức Phật giáo nước nhà, tạo cơ sở đoàn kết tôn giáo, đoàn kết dân tộc để xây dựng và bảo vệ tổ quốc trong giai đoạn mới.
          Trải qua gần 38 năm thành lập, Giáo hội  Phật giáo Việt Nam đã đồng hành cùng dân tộc trên phương châm Đạo pháp và Dân tộc. Phật giáo Việt Nam đã có những đóng  góp về mặt kinh tế, chính trị, văn tư tưởng hòa bình hữu nghị và hợp tác của xã  hội tiến bộ, đề cao bản sắc dân tộc, đồng thời để cho bạn bè thế giới hiểu thêm về chính sách tự do tôn giáo ở Việt Nam.
  1. Tăng đoàn Phật giáo với việc xây dựng đức tin của người Phật tử trong xã hội hiện đại
2.1. Hoà hợp là yếu tố bền vững của Tăng đoàn
          Chánh pháp của Đức Phật giảng dạy có được tuyên dương và tồn tại lâu dài hay không thì Tăng đoàn là một trong những yếu tố căn bản để quyết định sự thịnh suy của Phật giáo. Nếu Tăng đoàn bị phân hóa, chia rẽ, thiếu sự đoàn kết, thiếu hòa hợp và thiếu hẳn đời sống thanh tịnh thì đó là dấu hiệu của chánh pháp bị lu mờ và đánh mất niềm tin của quần chúng, và trái lại thì chánh pháp được hưng thịnh, niềm tin của quần chúng được xây dựng một cách kiên cố, không lay động. Vậy chánh pháp được hưng thịnh hay không luôn gắn liền với bản thể của Tăng đoàn.
          Trong  kinh Tăng chi bộ, Đức Thế Tôn đã dạy 6 nguyên tắc sống chung hòa  hợp của Tăng đó là:
  • Thân hòa từ ái đối với các vị đồng phạm hạnh, trước mặt cũng như sau lưng.
  • Ngữ hòa từ ái đối với các vị đồng phạm hạnh, trước mặt cũng như sau lưng.
  • Ý nghĩ  hòa hợp từ ái đối với các vị đồng phạm hạnh, trước mặt cũng như sau lưng.
  • Thân hòa từ ái đối với các vị đồng phạm hạnh, trước mặt cũng như sau lưng.
  • Chia đều các phẩm vật đã nhận được đúng pháp cho các đồng phạm hạnh.
  • Sống hòa hợp và thanh tịnh trong  giới luật với các đồng  phạm hạnh, trước mặt cũng như sau lưng.
  • Sống hòa hợp và thanh tịnh trong mọi kiến giải với các đồng phạm hạnh, trước mặt cũng như sau lưng.
          Đức Thế Tôn dạy đây là sáu pháp hòa hợp làm cho chúng Tăng có sự tương ái, tương kính đưa đến hòa đồng, không tranh cải, đưa đến hòa hợp nhất trí.
          Đức Thế Tôn còn dạy, sáu pháp cần ghi nhớ để ổn định Tăng đoàn trong đó có một pháp là tối thượng, gồm thâu nhiếp hết, làm giềng mối cho tất cả đó là tri kiến thuộc về bậc Thánh. Cho nên hòa hợp về tri kiến sẽ giải quyết được mọi bất hòa trong Tăng đoàn đưa đến một hội chúng hưng thịnh.
          2.2. Yếu tố thanh tịnh là nền tảng để xây dựng đức tin cho quần chúng Phật tử
          Một tổ chức hòa hợp nhưng không thanh tịnh thì tổ chức đó không phải là mẫu hình lý tưởng để cho quần chúng quy ngưỡng. Tăng đoàn ngoài ý nghĩa hòa hợp nhưng sự hòa hợp đó được xây dựng bởi chất liệu thanh tịnh. Tăng đoàn hòa hợp đó là tướng của Tăng, thanh tịnh là bản thể của Tăng đoàn.
          Thanh tịnh có nghĩa  là sự cách ly ô nhiễm của thân và tâm, ấy là thân tâm lắng trong mọi hành động của cấu uế, mọi sinh hoạt nhiễm ô, mọi tư duy vọng tưởng về ngã. Sự thanh tịnh của Tăng đoàn được xây dựng bởi 5 yếu tố:
 
  • Giới thanh tịnh:
          Căn bản thanh tịnh của Tăng đoàn được đức Thế Tôn xây dựng trên nền tảng thiết lập bởi giới luật. Đó là phòng hộ thân, ngữ, ý đ khiến chúng thanh tịnh. Tăng đoàn thanh tịnh đó là những thành viên thực hành chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng trong Bát Chánh đạo.
          Ba yếu tố trên được Luật tạng tóm tắt trong bài kệ mà Tăng đoàn Phật giáo thường đọc tụng trong lễ Bố tát hàng tháng:
“Khéo phòng hộ lời nói
Tâm chí tự lằng trong
Thân không làm điều ác
Ba nghiệp đạo này tịnh
Thực hành được như thế
Là đạo đấng Đại Tiên”
  • Định Thanh Tịnh
          Căn bản của Định thanh tịnh được đức Thế Tôn thuyết giảng gồm chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định trong Bát Chánh đạo.
- Tuệ Thanh Tịnh
          Tuệ  thanh tịnh chính là chánh tư duy, chánh kiến trong Bát Chánh đạo
 
  • Giải thoát Thanh tịnh
          Đó là đoàn thể Tăng đoàn tu tập không rơi vào hai cực đoan là ép xác khổ hạnh hay buông lung trong các dục. Đoàn thể ấy chỉ thực hành Trung  đạo, do thực hành trung đạo mà thành tựu giải thoát thanh tịnh.
  • Giải thoát tri kiến thanh tịnh
          Tăng đoàn Phật giáo luôn luôn được tạo thành bởi hai yếu tố chính trong đời sống tu tập của các thành viên, đó là sự hòa hợp và thanh tịnh. Chính hai yếu tố hòa hợp và thanh tịnh của các vị tỳ kheo thành chât liệu cao quý để nuôi dưỡng Tăng đoàn, khiến Tăng đoàn tồn tại và phát triển lớn mạnh. Chánh pháp cũng từ nơi chất liệu đó mà hiển thị, quần chúng Phật tử được nuôi dưỡng từ những chất liệu đó mà được hạnh phúc an lạc.
          Trong bối cảnh Phật giáo hiện đại, khi đời sống kinh tế vật chất được nâng cao, đời sống sinh hoạt của Tăng đoàn ít nhiều bị ảnh hưởng.  Sự ảnh hưởng này đến từ những cá nhân trong Tăng đoàn nên ít nhiều cũng gây những hệ lụy đối với Phật giáo. Điều đó gây ra mất niềm tin đối với quần chúng đối với Tăng đoàn. Hơn ai hết trách nhiệm của những thành viên Tăng đoàn Phật giáo nói chung và nhiệm vụ của các nhà hoằng pháp Phật giáo nói riêng nên nỗ lực xây dựng và củng cố bốn niềm tin bất hoại đối với Phật Bảo, Pháp Bảo, Tăng Bảo và Thánh Giới.  Trong đó, Phật Bảo, Pháp Bảo, Thánh Giới luôn là điểm quy hướng bất hoại của tín đồ Phật tử hơn 26 thế kỷ qua. Niềm tin còn lại của người Phật tử đó là hình ảnh của Tăng đoàn trong con mắt của quần chúng. Tăng đoàn có hưng thịnh thì Phật giáo mới phát triển. Trong đó sự nỗ lực thiết lập 2 chất liệu hòa hợp và thanh tịnh ở mỗi cá nhân người tu sĩ Phật giáo sẽ là nền tảng đễ xây dựng giáo hội Phật giáo ngày càng phát triển hưng thịnh. Qua đó củng cố xây dựng đức tin cho người Phật tử trong xã hội hiện đại.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây