HOẰNG PHÁP VIÊN - VỚI VIỆC TẠO NIỀM TIN VỮNG CHẮC TRONG GIỚI CƯ SĨ PHẬT TỬ

Thứ bảy - 30/11/2019 04:22
HOẰNG PHÁP VIÊN - VỚI VIỆC TẠO NIỀM TIN VỮNG CHẮC TRONG GIỚI CƯ SĨ PHẬT TỬ

Trải qua biết bao thế hệ, đạo Phật tại Việt Nam vẫn giữ được vai trò chủ đạo trong tín ngưỡng tâm linh, là nguồn cội tâm thức không thể thiếu trong đời sống hướng thiện của con người. Có được sự phát triển vượt bậc như hiện nay, thì Phật giáo Việt Nam đã kế thừa và phát huy tinh thần “nhập thế” có từ xa xưa của cha ông, đã xây dựng một Phật giáo Việt Nam “Đoàn kết - Hòa hợp - Trưởng dưỡng đạo tâm - Tăng nghiêm Giáo hội”.  Để giữ vững và phát huy hơn nữa những thành tựu đó, thì việc “Xây dựng niềm tin vững chắc cho Cư sĩ Phật tử” có ý nghĩa vô cùng lớn lao trong sự nghiệp chung của Phật giáo nước nhà.
Việc “Xây dựng niền tin vững chắc cho Cư sĩ Phật tử” có thể hiểu là làm sao cho giới Cư sĩ Phật tử có được niềm tin vững chắc nơi Tam Bảo, Tăng đoàn và Giáo hội. Vấn đề then chốt ở đây là để cho giới Cư sĩ Phật tử có được “Niềm tin” đối với Tam Bảo, Tăng đoàn và Giáo hội thì cần “tạo niềm tin” hơn là “xây dựng niềm tin”; vì “Niềm tin” là yếu tố của tâm mang tính chất “tự nguyện”, chỉ xuất hiện khi tâm thật sự “tôn kính” và “thương yêu”. Do đó, muốn để cho Cư sĩ Phật tử có được niềm tin vững chắc, thì không gì hơn là bản thân người xuất gia cần phải tạo được niềm tin trong mắt mọi người.
Từ ý nghĩa ấy, để tạo niềm tin vững chắc đối với Cư sĩ Phật tử, thì việc tự hoàn thiện bản thân của người tu sĩ là điều cốt lõi, đó chính là yếu tố tiên quyết để có được sự tôn kính và thương yêu; đây cũng chính là “Năng lực nội tâm” tối cần thiết để nhiếp phục thính chúng.
Về “Năng lực nội tâm”, thì không gì đầy đủ hơn lời Đức Phật đã dạy trong kinh Tăng Chi: “Thành tựu năm pháp này, này các Tỳ kheo, Tỳ kheo đem lại hạnh phúc cho mình, và đem lại hạnh phúc cho người. Thế nào là năm? Ở đây này các Tỳ kheo, Tỳ kheo tự mình đầy đủ giới hạnh và khuyến khích người khác đầy đủ giới hạnh. Tự mình đầy đủ thiền định và khuyến khích người khác đầy đủ thiền định. Tự mình đầy đủ trí tuệ và khuyến khích người khác đầy đủ trí tuệ. Tự mình đầy đủ giải thoát và khuyến khích người khác đầy đủ giải thoát. Tự mình đầy đủ giải thoát tri kiến và khuyến khích người khác đầy đủ giải thoát tri kiến. Đầy đủ năm pháp này, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo đem lại hạnh phúc cho mình và đem lại hạnh phúc cho người.” Đây là năm pháp thể hiện trọn vẹn đầy đủ nhất về đạo hạnh của một tu sĩ Phật giáo, một nhà Hoằng pháp kiến tạo sự an lạc hòa bình cho chúng sanh. Năm pháp ấy là: Giới luật, Thiền định, Trí tuệ, Giải thoát, Giải thoát tri kiến; và một nhà Hoằng pháp thành tựu được năm điều này, thì có thể mang lại hạnh phúc cho mình và cho người, và niềm tin đối với Cư sĩ Phật tử tự nhiên xuất hiện.
“Hoằng pháp” là giai đoạn sau của “Hành pháp”,  nên những người đã vất vả chiến đấu với những vọng niệm của mình, thì việc Hoằng pháp sẽ thật sự thuyết phục, vì những kiến thức trong trường lớp chưa hẳn đã tạo được niềm tin đối với người nghe. Người có lý tưởng hoằng pháp càng cao thì sự “Nghiêm thân” càng sâu; sự trải nghiệm thực tế là bài pháp vô giá có năng lực tuyệt vời  tạo niềm tin vững chắc đối với Phật tử tại gia.
Ngoài vấn để căn bản đã nói trên, thì việc tạo niềm tin vững chắc đối với Cư sĩ Phật tử người làm công tác Hoằng pháp cần lưu ý những vấn đề sau:
Trong kinh Tương Ưng có đoạn: “Này các Tỷ-kheo, hãy du hành vì hạnh phúc cho quần chúng, vì an lạc cho quần chúng, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho chư Thiên và loài Người” [1]. Đức Phật đã dạy hàng Tỳ-kheo hãy “du hành”, mà “du hành” chỉ vì “hạnh phúc cho quần chúng, vì an lạc cho quần chúng, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho chư Thiên và loài Người” không vì một mục đích nào khác.
Đạo Phật luôn thực hành Phật sự với tinh thần “Tùy duyên”, và pháp “Tùy duyên” trong đạo Phật có năng lực làm tăng trưởng thiện pháp, tăng trưởng công đức tu tập. Nếu ngược lại thì đó là không đúng với hai chữ Tùy duyên trong đạo Phật. Người Hoằng pháp là phải tùy thuận chúng sanh, nhưng tính chất bên trong là giúp người “Tự thắp đuốc lên mà đi” – như lời Hòa Thượng Thích nhất Hạnh đã nói: “Muốn đạo Phật biểu lộ với hết sắc thái cao đẹp của nó, ta phải tìm cách áp dụng cho được đạo Phật sung mãn trong sự sống, và như thế tức là phải làm sao cho quần chúng biết tìm ở đạo Phật sự thỏa mãn những nhu cầu sinh hoạt trí tuệ và tâm linh cần cho sự phát triển toàn vẹn con người của họ chứ không phải chỉ tìm ở đạo Phật những an ủi và che chở có tính cách thần bí mà thôi”[2]
Mặt khác pháp “Phương tiện” của đạo Phật hỗ trợ rất nhiều trong công tác Hoằng pháp với mục đích chấp cánh cho sự an lạc Giác ngộ Giải thoát, còn nằm ngoài mục đích ý nghĩa trên thì không phải là pháp “Phương tiện” của nhà Phật, như  lời Hòa thượng viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh đã nói: “Đối với chúng ta, tất cả Phật pháp đều là phương tiện, phải biết pháp nào sử dụng ở đâu và lúc nào, dùng cho đối tượng nào. Nếu dùng không đúng nơi, đúng lúc, đúng người kinh pháp hoa gọi là uống lầm thuốc độc nghĩa là sử dụng không đúng, biến thuốc thành chất độc hại người”[3]  
Những vấn đề vừa nêu, người đang thực hành công tác Hoằng pháp nói riêng, tu sĩ Phật giáo nói chung rất đáng lưu tâm để xây dựng niềm tin – hay tạo niềm tin trong lòng Phật tử.
Tóm lại, để có được niềm tin vững chắc đối với Cư sĩ Phật tử thì bản thân người Hoằng pháp không ngừng hoàn thiện chính mình. Một khi đã có được sự tôn kính và thương yêu thì không một tác động bên ngoài nào có thể làm mất đi niềm tin nơi họ.
Hoạt động của ngành Hoằng pháp hiện nay đang trên đà phát triển, nhưng chưa thật sự đồng bộ, phần lớn chỉ tập trung ở những trung tâm đô thị, còn những vùng nông thôn xa xôi thì gần như vắng lạnh. Các trường Phật học hiện nay trên cả nước rất nhiều, lực lượng Tăng Ni trẻ ra trường rất lớn, họ được đào tạo bài bản, có năng lực chuyên môn, có tâm huyết, nhưng “thiếu đất dụng võ”; thiết nghĩ Giáo hội nên có những “Chính sách hành chánh ưu đãi đặc biệt” – đối với lực lượng Tăng Ni trẻ này, tạo điều kiện thuận lợi hơn nữa để họ được đến với vùng sâu, vùng xa, vùng cao, ... cho các nơi ấy được có “mưa pháp”, để hoa Vô Ưu được tỏa hương sắc khắp mọi nơi.
Chúng con viết bài này với tâm thế là “Y giáo phụng hành” – chúng con kinh mong nhận được sự cảm thông và chỉ dạy từ chư Tôn đức. Chúng con thành tâm đảnh lễ tri ân.
                                                                      Người viết
                                                              Thích Phước Minh
                                         (UV.  Phân ban Hoằng pháp TTN TƯ -  Phó Thư ký BHP tỉnh Bến Tre)
 

[1] Thích Minh Châu dịch, “Kinh Tương Ưng 1 Thiên Có Kệ - Chương IV Tương Ưng Ác Ma I. Phẩm Thứ Nhất”, TP. Hồ Chí Minh: NXB Viện Nghiên Cứu Phật Học Việt Nam, 1991, 235.
[2] Thích Nhất Hạnh, “Đạo Phật Đi Vào Cuộc Đời”, tp. HCM: NXB Lá Bối, 2017, tr 195-196.
[3] Thích Trí Quảng, “Phật Giáo Nhập Thế Và Phát Triển”, Hà Nội: NXB Tôn giáo, 2008, 129.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây