CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP 4.0 QUA LĂNG KÍNH TAM VÔ LẬU HỌC

Thứ sáu - 29/11/2019 22:20
CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP 4.0 QUA LĂNG KÍNH TAM VÔ LẬU HỌC
CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP 4.0 QUA LĂNG KÍNH TAM VÔ LẬU HỌC 
 
TT. THÍCH MINH VŨ
Phó Ban Thường Trực Ban Hoằng Pháp
GHPGVN TỈNH BÌNH DƯƠNG

 
______________________________
Dẫn nhập
Việt Nam là một trong những quốc gia đang phát triển với tiềm năng dân số trẻ có trí thức và nguồn tài nguyên đa dạng phong phú. Thời buổi hội nhập kinh tế là cơ hội để Việt Nam định hướng và hòa nhập vào thời đại công nghệ mới ( công nghiệp 4.0). Đây là cuộc cách mạng công nghệ thay đổi toàn bộ cấu trúc kinh tế xã hội của nhân loại với sự phát triển vượt bậc của các trang thiết bị hiện đại nhằm đơn giản hóa, tiện nghi hóa đời sống con người trong mọi lĩnh vực. Việc ứng dụng những thành tựu công nghệ thời đại mới sẽ giúp kết nối con người với nhau, đưa nước ta tiệm cận với sự tiến bộ của thế giới như: Dữ liệu lớn ( Big data), trí tuệ nhân tạo (AI), điện toán đám mây (Cloud computing), vạn vật kết nối (Internet of Things IoT), hệ thống không gian mạng thực- ảo (cyber- physical system). Qua đó nâng tầm phát triển đời sống của nhân loại đạt đến đỉnh cao; tuy nhiên song song với đó là những mặt tiêu cực do sự tiến bộ không đồng đều giữa các quốc gia- vùng lãnh thổ gây nên sự bất bình đẳng về nhiều mặt chính trị, tôn giáo, kinh tế, văn hóa, xã hội,...
Trong bối cảnh xã hội đang dần mất cân bằng và phân hóa rõ rệt giữa vật chất và tinh thần thì Tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng là một thành tố quan trọng không thể thiếu trong việc định hướng và phát triển nền tảng đạo đức con người phù hợp với hoàn cảnh xã hội theo khẩu hiệu: dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh.
Trong thế giới quan Phật giáo, con người là trung tâm của vạn vật, do đó việc tu dưỡng đạo đức theo con đường Tam vô lậu học để đạt được Trí tuệ tuyệt đỉnh của con người, hoàn toàn giác ngộ và giải thoát là mục đích tối hậu. Nhà vật lý học vĩ đại người Đức Albert Einstein cũng đã từng nhận định:  
“The religion of the future will be a cosmic religion. It would tran- scend a person God and avoid dogmas and theology. Covering both the natural and the spiritual, it should be based on a religious sence, arising from the experience of all things, natural and spiritual, as a meaningful unity. Buddhism answers this description”[1] (Tôn giáo của tương lai sẽ là một tôn giáo toàn cầu, vượt lên trên mọi thần linh, giáo điều và thần học. Tôn giáo ấy phải bao quát cả phương diện tự nhiên lẫn siêu nhiên, đặt trên căn bản của ý thức đạo lý, phát xuất từ kinh nghiệm tổng thể gồm mọi lĩnh vực trên trong cái nhất thể đầy đủ ý nghĩa. Phật giáo đáp ứng được các điều kiện đó).
Tính giác ngộ giải thoát của nhà Phật luôn bất biến theo thời gian nhưng về hình thức lại nhu nhuyến, uyển chuyển, thích nghi, phù hợp với từng đối tượng và hoàn cảnh. Do đó, người tu sĩ trong thời đại mới cần phải khéo tận dụng những mặt thuận lợi của thành tựu khoa học hiện đại cho sự nghiệp hoằng truyền chánh pháp, lợi lạc quần sinh; bên cạnh đó càng phải chú trọng tinh chuyên tu tập con đường Tam vô lậu học để nâng cao trí tuệ, phát triển cốt lõi tinh hoa giáo lý của Đức Phật, đồng thời phòng hộ mình trước những cám dỗ tiêu cực của xã hội đương thời. Đó là lý do người viết lựa chọn đề tài: Cách mạng công nghiệp 4.0 qua lăng kính Tam vô lậu học.
NỘI DUNG
  1. Thực trạng của cách mạng công nghiệp 4.0 ở nước ta
Nước ta đang tiến vào giai đoạn hội nhập kinh tế, tiếp thu các thành tựu khoa học kỹ thuật nhằm cải thiện và rút ngắn khoảng cách so với các nước phát triển như Mỹ, châu Âu và một số nước trong khu vực châu Á. Bên cạnh những cơ hội mới, sự tiếp cận này cũng đặt ra nhiều thách thức phải đối mặt.
Thứ nhất nền kinh tế nước ta đang đứng trước nhiều khó khăn thách thức. Mặc dù tăng trưởng kinh tế cao, bình quân 6,3%, nhưng vẫn thấp hơn mục tiêu đề ra của chiến lược phát triển kinh tế -xã hội 10 năm 2011-2020, ở mức 7-8%. Tỷ lệ lao động và vốn góp phần tạo nên tăng trưởng kinh tế vẫn còn ở mức cao (8,4% và 53,3% năm 2018), yếu tố TFP đóng góp vào tăng trưởng kinh tế còn hạn chế, mới ở mức 38,3% năm 2018. Đặc biệt, yếu tố thể chế chưa được cải thiện, nhiều thói quen và cách quản lý cũ vẫn hiện diện trong các văn bản pháp luật, cơ chế, chính sách ... Theo WEF năm 2018 (GCI 4.0) thì chất lượng thể chế Việt Nam xếp hạng 94/140 nước trên thế giới[2]. Đồng thời tạo nên sự bất bình đẳng trong thị trường lao động khi cơ chế tự động hóa đang dần thay thế lao động chân tay trong nhiều lĩnh vực gây nên tình trạng thất nghiệp cho hàng triệu người. Chính điều này sẽ làm tăng khoảng cách giàu nghèo giữa các quốc gia và thậm chí là các tầng lớp xã hội. Các quốc gia còn lạc hậu ít sử dụng lao động chất xám sẽ bị tụt lại và khó có thể bắt kịp tốc độ phát triển mạnh mẽ của thời đại Cách mạng 4.0.
Thứ hai, từ sự bất ổn về kinh tế kéo theo những hệ quả tiêu cực trong đời sống. Hệ lụy của nó ảnh hưởng đến chính trị, sắc tộc, tôn giáo, đưa đến các cuộc chạy đua vũ trang góp phần làm trầm trọng hóa những bất ổn trên.
Thứ ba, việc phát sinh nhiều phương thức giao tiếp trên mạng Internet ngoài những mặt tích cực vẫn gây ảnh hưởng tiêu cực đến đời sống cá nhân mỗi người như vấn đề bảo mật, sức khỏe, tài chính,...và làm giảm đi sự tương tác trực tiếp trong các mối quan hệ giữa người với người.
Thứ tư là định hình mô tuýp sống ảo trong giao tiếp thông qua mạng xã hội hay giữa người với trí tuệ nhân tạo (robot, smart phone, computer,...) làm biến dạng những giá trị trong giao tiếp xã hội gây nên những hệ lụy về tinh thần và tâm sinh lý trong đời sống thực tại.
Thứ năm là tệ nạn văn hóa xã hội do phương tiện truyền thông hiện đại gây phân hóa xã hội ở phạm vi toàn cầu. Mọi cá nhân đều có thể tự xây dựng cho mình một mạng xã hội riêng thu hút sự theo dõi của hàng ngàn, thậm chí hàng triệu người. Phương tiện truyền thông hiện đại này tạo ra hai nhóm: nhóm ủng hộ và nhóm chống đối dẫn đến kích động ngôn ngữ hận thù; đó là chưa kể việc truyền  bá thông tin sai lệch, xuyên tạc bóp méo sự thật về chính trị, tôn giáo, quảng bá những văn hóa phẩm đồi trụy gây suy đồi đạo đức và nhân phẩm con người.
  1. Cách tiếp cận của Phật giáo trong thời đại mới
Nhìn những vấn đề nan giải đặt ra trong thời đại mới qua lăng kính tinh hoa giáo lý Phật pháp, có thể thấy Phật giáo đang có nhiều lợi thế trong việc tham gia sứ mệnh lãnh đạo toàn cầu và trách nhiệm cùng chia sẻ xây dựng xã hội phát triển bền vững. Không đơn thuần là một tôn giáo mà Phật giáo còn là một hệ tư tưởng triết học, đạo đức và tư duy siêu việt lấy con người và xã hội làm trọng tâm. Cũng tương tự mục đích của cách mạng 4.0 Phật giáo cũng hướng tới mục tiêu xây dựng cho con người một đời sống tốt đẹp, an lạc và hạnh phúc. Đặc biệt, hiện nay với sự phát triển của các trang mạng xã hội như Facebook, Youtube, Zalo… mỗi cá nhân đều có cơ hội làm truyền thông một cách thuận lợi và nhanh chóng, mang đến nhiều thay đổi tích cực trong cuộc sống, bên cạnh đó mặt trái và sự tác hại của mạng xã hội cũng rất khó lường nếu không biết kiểm soát. “Thế giới ảo của truyền thông đã đi vào cuộc sống thường ngày và ảnh hưởng toàn diện đến toàn nhân loại. Mạng xã hội đã chính thức trở thành quyền lực số 5, Phật giáo không thể đứng ngoài”[3].
Điểm tương đồng giữa Phật giáo và khoa học cho thấy sự vượt trội trong tư tưởng cũng như trí tuệ tuyệt đỉnh của đức Phật đó là giáo lý Duyên khởi (là sự nương tựa lẫn nhau để tồn tại và phát triển). Vạn vật nương tựa, kết nối ảnh hưởng tới nhau cũng là nguyên lý cơ bản của cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0, lấy Vạn vật kết nối (Internet of Things) làm trung tâm. Việc lấy con người làm trung tâm vạn vật, muốn được trọn vẹn phải luôn kèm theo các quy chuẩn về đạo đức cá nhân và xã hội; giáo lý nhà Phật đáp ứng được điều kiện đó. Đất nước muốn phát triển, xã hội muốn văn minh thì trước hết tự thân mỗi người phải tu dưỡng đạo đức, hoàn thiện nhân cách của chính mình.
  1. Sự quán chiếu qua lăng kính Tam vô lậu học
Đạo Phật lấy Tam vô lậu học Giới (Sila)- Định (Samadhi)- Tuệ (Paññā) làm nền tảng tu tập giác ngộ giải thoát, khoa học cũng lấy trí tuệ con người phục vụ cho đời sống nhân sinh. Tuy nhiên, điểm khác biệt lớn nhất lại chính là sự phát triển tâm thức và đẩy trí tuệ lên tột đỉnh của mỗi hành giả thực tập Tam vô lậu học, nhằm tự tạo cho mình một đời sống an lạc hạnh phúc mà không phụ thuộc vào khoa học công nghệ thời đại mới. Cuộc cách mạng 4.0 thay đổi toàn bộ cấu trúc căn bản xã hội theo cả hai hướng tích cực và tiêu cực; tuy nhiên Tam vô lậu học mà đức Phật dạy lại không hề hàm chứa bất kỳ mặt tiêu cực nào mà tuyệt nhiên chỉ đem lại niềm an vui và hỷ lạc bất tận nếu được thực hành thường xuyên và đúng cách.
Trong giai đoạn xã hội hiện tại, khoa học công nghệ phát triển nhanh như vũ bão, đời sống vật chất được nâng tầm ở mức độ cao, con người khó tránh khỏi những cám dỗ dẫn đến sự suy đồi đạo đức. Quả thật các thành tựu công nghệ hiện đại đưa con người thăng hoa trong đời sống so với thời đại cũ, song cũng mang đến rất nhiều tai họa khôn lường do sự mất kiểm soát, buông lung của con người. Cụ thể nhất chính là mạng Internet hay các ứng dụng mạng xã hội như Facebook, Zalo, Line, Twitter,...nơi để cộng đồng mạng giao tiếp với nhau. Ngoài việc trao đổi, cập nhật thông tin đời sống cá nhân, đây cũng là nơi lý tưởng cho các hình thức kinh doanh quảng cáo “siêu lợi nhuận” nếu được quản lý và tương tác đúng cách; Nhưng cũng chính vì vậy mà sự tha hóa trong nhân cách, lối sống trụy lạc của con người được phát sinh vì lợi ích cá nhân. Mạng xã hội vốn là một kênh phương tiện truyền thông đại chúng không được kiểm duyệt chặt chẽ về mặt hình ảnh, thông tin do đó không thể tránh được việc phát tán các văn hóa phẩm đồi trụy, sự lừa đảo trong kinh doanh, xâm nhập thông tin cá nhân bất hợp pháp (hacker), sự đe dọa và khủng bố tinh thần từ các nhóm, tổ chức ngầm. Chưa kể đến hình thành nên các nhóm ủng hộ và chống đối trên mặt tư tưởng về chính trị, tôn giáo, quyền lợi,...gây nên sự nhiễu loạn mang tính cục bộ và thậm chí là toàn thế giới. Ngoài ra còn nhiều vấn nạn khác ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến đời sống con người; đứng trước những mặt trái đó mỗi hành giả cần phải trang bị cho mình một “bộ giáp bảo hộ” mang tên Giới để phòng ngừa và bảo vệ. Ngày nay trào lưu sử dụng mạng xã hội đã xâm thực vào đời sống nhà chùa; nó tạo sức hút vô cùng mãnh liệt đối với khá nhiều Tăng Ni, nhất là Tăng Ni trẻ, họ sử dụng công cụ này một cách cuồng nhiệt và phi thời gian. Các vị ấy hăng say chia sẻ, bình luận những vấn đề thời sự “hot” trong đạo pháp và thế tục. Chưa bàn đến tính chất đúng hay sai, hợp lý hay bất hợp lý thì việc lãng phí thời gian cho mạng xã hội sẽ ít nhiều gây chướng ngại trong tu học và sức khỏe. Khi xưa lúc công nghệ chưa phát triển, Phật giáo vẫn hưng thịnh do chư Tăng Ni đi khắp nơi hoằng truyền Chánh pháp, tích cực trong các công tác Phật sự thiện nguyện vì lợi ích cộng đồng. Dù xã hội và hoàn cảnh có thay đổi như thế nào thì sứ mệnh truyền bá Chánh pháp, phục vụ tín đồ và cộng đồng thế giới dưới nhiều hình thức khác nhau vẫn phải đặt trên hàng đầu. Muốn thực hiện được sứ mệnh đó không thể phụ thuộc hoàn toàn vào các công nghệ hiện đại mà phải là sự hành trì giới luật, trau dồi nhân cách, tu dưỡng đạo đức, rèn luyện nhân phẩm. Tất cả đều được quán chiếu qua lăng kính Tam vô lậu học, lộ trình tu học độc nhất đưa đến Thánh trí, giác ngộ, Niết bàn, cũng là nền tảng thúc đẩy sự hưng thịnh của Phật giáo đạt tới đỉnh điểm.
Phật giáo có hai phương thức giáo dục đó là: đốn ngộ (magga ekayano) và tiệm tu (anupubbikatha). Ở đây Giới, Định, Tuệ thuộc tiệm tu tức nói đến việc tiếp cận qua phương pháp đào tạo dần dần, dẫn đến sự tiến bộ trong đời sống tâm linh, bằng cách thiết lập niềm tin dần dần, giác ngộ dần về Phật đạo. Sự giác ngộ này tùy thuộc vào khả năng trí tuệ của từng cá nhân mà dẫn đến các mức độ thành tựu tâm linh khác nhau. Đào tạo dần dần được thấy rõ trong kết cấu của tam vô lậu học Giới, Định và Tuệ. Giới là bước đầu tiên, Định là cấp độ kế tiếp và cuối cùng là Tuệ. Giới định tuệ là một hệ thống giáo dục hoàn chỉnh về đạo đức, tâm và tuệ. Ở phần đào tạo dần dần trong tam vô lậu học, nó sẽ tạo nên sự kết nối, bổ sung để đưa đến sự hoàn thiện trọn vẹn. Trong đó, điểm mấu chốt của phương pháp giáo dục này vẫn nằm ở tuệ học. ‘Trí tuệ như thế là tối thượng của toàn bộ hệ thống giáo dục Phật Giáo, và tất cả những bước căn bản trong hệ thống giáo dục Phật Giáo nên ăn khớp với đức tính tối thượng này. Đó là với bước căn bản này thì giáo dục đạt được sự hoàn thiện.’[4]
Trở lại với nền công nghiệp 4.0 dưới góc nhìn từ Tam vô lậu hoặc có thể thấy được sự bất toàn hảo của nó. Thay vì ưu tiên mặt lợi và hạn chế tối đa mặt hại thì nó lại là con dao hai lưỡi nếu con người không làm chủ được tham ái, chấp thủ. Một bác sĩ có tài nhưng không có đức sẽ chỉ là một kẻ giết người, cũng như vậy đối với một nhà khoa học thì chỉ là một kẻ điên gieo rắc nỗi sợ hãi và đối với một người tu - người mang sứ mạng hoằng truyền Chánh pháp, phụng đạo giúp đời nếu không tu tập theo con đường Giới, Định,Tuệ sẽ dễ dàng bị cuốn theo dòng đời, như thế thật là uổng phí biết bao. Sự tác động nguy hiểm rõ ràng nhất chính là sử dụng phương tiện truyền thông, mạng xã hội một cách thiếu khoa học, thể hiện ở chỗ sự tương tác về mục đích hoằng pháp hay các hoạt động Phật sự rất ít so với việc cập nhật cuộc sống đời thường và tương tác qua lại nhiều lần trong ngày như một đam mê khó bỏ; hiện tượng này xuất hiện rất nhiều trong giới tu sĩ trẻ ngày nay. Đó là chưa kể đến việc đăng tải những hình ảnh và video gây phản cảm và mất oai nghi của một người tu sĩ dưới các hình thức tài khoản (nick) ảo hay thậm chí là tài khoản chính dẫn đến sự thoái thất niềm tin nơi người Phật tử, và là nguyên nhân chính để các tổ chức, giáo phái ngoại đạo phỉ báng, công kích Phật giáo. Đối với các vị tu sĩ trẻ, những năm đầu bước vào con đường tu tập cần phải dành nhiều thời gian, năng lượng, sự chú tâm thường xuyên cho việc học giới luật, oai nghi, kinh điển và hành trì cũng như các họat động hữu ích khác của người xuất gia, để dần thuần thục mình trong nếp sống của đạo là điều vô cùng cần thiết. Một khi xuất gia nguyện sống đời phạm hạnh, mỗi một Tăng Ni đều hiểu rằng, càng bớt đi duyên trần thì càng dễ chuyên tâm vào học pháp và tu tập. Nếu không làm như vậy mà lại liên hệ quá nhiều đến đời sống xã hội thế tục sẽ là một chướng ngại lớn cho chính bản thân mình cũng như sự tồn vong, thịnh vượng của Phật pháp. Vừa có cả nội dung lẫn hình thức mới là sự toàn hảo, ở đây nói đến sự xiển dương Chánh pháp ở bên ngoài luôn phải song hành với chất liệu tu tập và phẩm chất bên trong của người tu sĩ. Đừng quá phụ thuộc về mặt hình thức và trách nhiệm hoằng pháp lợi sinh mà bỏ quên việc hoàn thiện chính mình. Tự lợi lợi tha, tự độ độ tha, trước hết chúng ta phải hạnh phúc, an lạc mới có thể lan tỏa điều đó đến với mọi người, giống như một bông hoa không thể đủ sức lan tỏa hương thơm cho một vùng rộng lớn bằng một vườn hoa thơm ngát. Đức Phật cũng đã dạy: “sư tử trùng hoàn phệ sư tử nhục”, không một ai có thể phá hoại được đạo pháp nếu Tăng đoàn hòa hợp thanh tịnh, các đệ tử của Ngài chuyên tâm nỗ lực tinh cần tu học. Xưa cũng vậy và nay cũng vậy, dù cho khoa học công nghệ phát triển, đời sống tu sĩ không còn được viễn ly và kín đáo như xưa, dễ bị đả phá, công kích nhưng nếu các đệ tử Phật luôn hành trì giới luật nghiêm túc, trưởng dưỡng giới thân huệ mạng bằng Tam vô lậu học thì đứng trước sự bảo hộ tuyệt đối của Giới, Định, Tuệ không có bất cứ một ngoại tác nào có thể xâm nhập và phá hoại được Phật giáo. Qua đó có thể kết luận rằng nền công nghiệp 4.0 chỉ là một trong những phương tiện đưa Tam vô lậu học của người tu sĩ lan tỏa khắp nơi đến với mọi người.
“ Hương các loại hoa thơm
Không ngược bay chiều gió
Nhưng hương người đức hạnh
Ngược gió khắp tung bay
Chỉ có bậc chân nhân
Tỏa khắp mọi phương trời”.
“ The fragrance of flowers drifts with the wind
as sandalwood, jasmine of lavender.
The fragrance of the virtuous sweeps the wind,
all pervasive is virtue of the good”
                                                                            (pháp cú số 54)
  1. Định hướng công tác hoằng pháp trong thời đại mới
Qua lăng kính của Giới Định Tuệ, ứng dụng các mặt tích cực của cách mạng công nghiệp 4.0 cũng là một phần rất quan trọng cho sự nghiệp hoằng pháp lợi sinh, xương minh Phật pháp. Bởi nếu bỏ qua nó mà đi theo cách thức cũ thì Phật giáo sẽ bị tụt hậu, khó có thể bắt kịp với nhịp sống hiện đại để hòa nhập nhằm xiển dương Phật pháp. Do đó, cần có các phương pháp tiếp cận và định hướng thích hợp cho vấn đề này, cụ thể là cho công tác hoằng pháp. Nhằm thực hiện tốt điểm thứ 8 trong phương hướng hoạt động Phật sự của Đại hội Phật giáo toàn quốc khoá VIII ( 2017-2022) đã tổ chức thành công từ ngày 19-22 tháng 11 năm 2017 tại thủ đô Hà Nội với nội dung: “Đẩy mạnh truyền thông Phật giáo như một kênh Hoằng Pháp và chuyển tải các hoạt động Phật sự vào đời sống xã hội nhằm nêu cao giá trị Từ bi – Trí tuệ của đạo Phật, hình ảnh tốt đẹp của Tăng, Ni, Phật tử, của tổ chức Giáo hội các cấp trong sự nghiệp phụng đạo yêu nước, xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa”.
Thứ nhất, Tăng Ni thuyết giảng Phật pháp cần tăng cường học hỏi, trau dồi kỹ năng, đặc biệt là bồi dưỡng thêm kiến thức đa ngành. Sử dụng các thiết bị điện tử hiện đại một cách hiệu quả, tạo cho riêng mình một tài khoản mạng xã hội để truyền bá các bài giảng cũng như các hoạt động Phật sự để phổ biến rộng rãi đến quần chúng, nhất là những người bận rộn, không có thời gian đến chùa để học hỏi Phật pháp.
Thứ hai, các vị Tăng Ni cần phải thể hiện sự trang nghiêm, oai nghi tế hạnh của người xuất gia trong các các hoạt động Phật sự, cộng đồng, tránh đưa những hình ảnh có nội dung phản cảm để tránh bị phát tán gây ảnh hưởng đến Tăng đoàn nói riêng và Giáo hội nói chung.
Thứ ba, khi thuyết giảng cần phải phát huy thế mạnh của mình cho việc chọn lựa các đối tượng nghe pháp thuộc các nhóm xã hội khác nhau (thanh niên, sinh viên, doanh nghiệp, công nhân, viên chức, người già, trẻ em,...). Các bài giảng cần phải được chắt lọc, ngắn gọn, mạch lạc, logic,  truyền cảm và có giá trị thực tiễn cho quần chúng vì nhiều người không có thời gian.
Thứ tư, ngành hoằng pháp cần thường xuyên tổ chức các buổi tọa đàm để đề ra những phương hướng hoạt động, kế hoach hỗ trợ về vật chất lẫn tinh thần cho những nhóm người xã hội có hoàn cảnh khó khăn do hệ lụy của cách mạng 4.0 với tinh thần từ bi, tương thân tương ái vì đây là nhóm người dễ bị tổn thương và cũng dễ ngã theo sự giúp đỡ từ nơi khác; từ đó xây dng được một cộng đồng Phật tử đông đảo hỗ trợ cho Phật pháp.
Thứ năm, bên cạnh việc hoằng pháp qua các phương tiện truyền thông, mỗi vị giảng sư cần phải thường xuyên giao tiếp bên ngoài với Phật tử và cộng đông xã hội, để chia sẻ trực tiếp những kinh nghiệm tu tập về cả khẩu giáo và thân giáo. Qua đó, đưa hình ảnh trang nghiêm, oai nghi tế hạnh của người tu sĩ đến với mọi người một cách hiệu quả nhất.
KẾT LUẬN
Tăng, Ni với trọng trách cầm ngọn đuốc chánh pháp, với sứ mệnh của người con Phật, nêu cao tinh thần trí tuệ, vượt thoát khổ đau và giúp xã hội duy trì đạo đức, với sự nhu nhuyến tùy duyên trong thời đại 4.0; 5.0 hoặc nhiều hơn nữa sự phát triển của khoa học công nghệ trong tương lai nhưng chúng ta cần thấy được sự bất biến với diệu lý mà đức Phật đã dạy. Khéo vận dụng những thành tựu khoa học công nghệ vào công tác Phật sự nhưng không bỏ quên giá trị nhân văn cốt lõi của Phật pháp. Xây dựng cho mình một hàng rào phòng hộ cho thân và tâm bằng Giới Định Tuệ, thực hiện chí nguyện xuất gia đó là thẳng tiến trên lộ trình tu học Giác ngộ giải thoát, sau đó là sùng hưng Chánh pháp, phụng sự Giáo hội, cứu đời độ sanh.



Tài liệu tham khảo:
  1. Thích Nhật Từ, biên tập, Quan điểm Phật giáo về cách mạng công nghiệp 4.0 & Môi trường bền vững, Nxb Tôn giáo, Đại lễ Phật đản Liên hiệp quốc 2019.
  2. http://tcnn.vn/news/Doi-moi-quan-ly-nha-nuoc-ve-kinh-te-thich-ung-voi-hoi-nhap-quoc-te-va-Cach-mang-cong-nghiep-4.0.html.
  3. www.luatvietnam.vn/an-ninh-quoc-gia/luat-an-ninh-mang-2018-luat-an-ninh-mang-so-24-2018-qh14-164904-d1.html.
  4. www.phatgiaokiengiang.com/tt-ts-thich-minh-nhan-trao-doi-ve-chien-luoc-phat-trien-truyen-thong-phat-giao-nhu-mot-kenh-hoang-phap.html.
 

[1] Phát biểu này của A. Einstein được nêu trong cuốn Welcoming Flowers from Across the Cleansed Threshild of Hope: An Answer to the Pope’s Criticism of Buddhism, của tác giả Thinley Norbu ( Nxb, New York: Jewel Publishing House, 1997)
 
[3] Trích phương hướng hoạt động Phật sự của Đại hội Phật giáo toàn quốc khoá VIII.
[4]  Bhikkhu Bodhi, Aims of Buddhist Education, The Buddhist Publication Society, Kandy, Sri Lanka, 1998, p.2.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây