ỔN ĐỊNH VIỆC QUẢN LÝ TĂNG NI LÀ TRÁCH NHIỆM QUAN TRỌNG CỦA GIÁO HỘI

Thứ năm - 20/09/2018 20:07
ĐĐ. Thích Phước Hòa Ủy viên Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh TT. Huế
28 th phuoc hoa 2 1ỔN ĐỊNH VIỆC QUẢN LÝ TĂNG NI LÀ TRÁCH NHIỆM QUAN TRỌNG CỦA GIÁO HỘI

Đặt vấn đề
Tháng 11/2016 Giáo hội Phật giáo Việt Nam long trọng tổ chức Đại lễ kỷ niệm 35 năm thành lập (07/11/1981 – 07/11/2016), đánh dấu những thành quả to lớn đạt được trong sự nghiệp kế thừa và phát triển Phật giáo Việt Nam qua các thời kỳ. Trong một xã hội mới, Phật giáo Việt Nam đã có những thay đổi về Hiến chương và Quy chế hoạt động của các ban ngành từ Trung ương đến địa phương để phù hợp với nhu cầu của thời đại mới, để có được sự thuận tiện trong mục đích đem lại an lạc giải thoát cho số đông, lợi đạo ích đời.
Đồng thời trong năm 2016, theo yêu cầu và chỉ đạo của Giáo hội cấp Trung ương và cấp tỉnh, Phật giáo cấp quận, huyện, thị xã (gọi chung là cấp huyện) trên toàn quốc lần đầu tiên tổ chức Đại hội Đại biểu Phật giáo cấp huyện tạo nên sự thống nhất, rõ ràng trong sự phân cấp quản lý và quy chế hoạt động từ Trung ương đến địa phương. Như vậy đến cuối năm 2016, Phật giáo Việt Nam đã hoàn thiện mô hình tổ chức Giáo hội đến các cấp cơ sở, thống nhất về phương thức lãnh đạo và hoạt động Phật sự chung theo Hiến chương của Giáo hội và Quy chế hoạt động của các ban ngành. Điều này tạo ra sự ổn định, rõ ràng và khả quan về mặt quản lý Hành chánh Giáo hội, thúc đẩy sự phát triển các hoạt động Phật sự thích ứng với hoàn cảnh mới của cộng đồng Phật giáo Việt Nam và quần chúng xã hội trong hiện tại và tương lai.
Điều đáng nói là trong khi Giáo hội cả nước đang nỗ lực hết mình với các chiến lược mạnh mẽ để đem các giá trị tinh hoa của đạo Phật đến với quần chúng xã hội, thì lại có hiện tượng không ít những vị Tăng Ni (trong đó có thành phần bất hảo giả dạng tu sĩ) với cách sinh hoạt và hành đạo phi pháp của họ đi ngược lại mục đích của Phật giáo và làm ảnh hưởng không tốt đến Giáo hội. Do vậy mà những năm trở lại đây trong dư luận của xã hội, đặc biệt là những thông tin không được kiểm soát tràn lan trên các trang mạng xã hội, đã có rất nhiều những phản ánh về hình ảnh tiêu cực, phi pháp không chính đáng của một số Tăng Ni không giữ giới luật; khiến cho hình ảnh tôn quý của hàng Tăng bảo bị ảnh hưởng hoen ố, quần chúng xã hội lung lay niềm tin, làm cho những ai có sự quan tâm đến tương lai của đạo pháp phải xót xa chạnh lòng. Đạo Phật muốn hưng thịnh, không phải chỉ là dựa vào sự phát triển về những hình thức lộng lẫy bên ngoài, mà còn phải củng cố vững chắc nội lực của hàng Tăng bảo, tạo nên môi trường trong sạch trong Tăng già để quần chúng được nương nhờ. Cổ đức có câu: “Người hoằng Đạo chứ Đạo không hoằng Người”, đời sống Tăng già – Chúng trung tôn được vững mạnh thì đạo pháp mới được xương minh, Giáo hội mới được hưng long.
Vấn đề này ai cũng có thể nhìn thấy, nhưng phải giải quyết trên thực tế như thế nào để có hiệu quả không phải là chuyện cá nhân của một người, một ban ngành mà cần phải có sự góp sức của tất cả chúng ta. Và hẳn nhiên, bài tham luận này chưa thể là một đề án để giải quyết vấn đề đang đề cập, chỉ là những ý kiến đóng góp để mọi người cùng suy tư.
  1. Nhận thức vấn đề
Từ vấn đề đặt ra ở trên, tuy không cần nói nhiều nhưng ở đây chúng ta ai cũng ít nhiều nhận ra được những hiện tượng tiêu cực trong đời sống tu học của một bộ phận Tăng Ni trẻ hiện nay đang xuống cấp; đồng thời những yếu tố lợi dụng hình ảnh người tu sĩ để kiếm sống hay phá đạo, đã tạo ra nhiều phiền phức nhức nhối cho Phật giáo trong thời gian gần đây. Chúng ta không nên lẩn tránh những hiện tượng tiêu cực đó mà cần nhận thức một cách đúng đắn chân thật, đối diện giải quyết để giữ gìn sự tôn nghiêm của hàng Tăng bảo và giữ vững niềm tin cho tín đồ quần chúng. Ngoài những hình ảnh không đẹp liên quan đến Phật giáo do những kẻ xấu đã tìm mọi phương tiện, mánh khóe để bôi nhọ, phá hoại trên những phương tiện internet, mạng xã hội; chúng ta cũng cần thẳng thắn nhận trách nhiệm về những khiếm khuyết của mình, nhất là hiện tượng xuống cấp trong đạo đức và giới luật của một bộ phận Tăng Ni trẻ bây giờ.
        Trong hoàn cảnh bây giờ chúng ta không nên trách ai như thế này, kia như thế nọ mà phải nhận thức được nguyên nhân sâu xa dẫn đến những hiện tượng bất cập nói trên. Trước hết phải nói đến những yếu kém, lỗi lầm cá nhân của những người xuất gia mà không giữ giới luật, sống phi chánh pháp, không tuân thủ những quy định của Giáo hội, thanh quy của Thiền môn. Nguyên nhân này thì quá rõ ràng, vì trong đời sống đầy vật dục của thế tục hôm nay, một hành giả không giữ giới, không huân tập định thì dễ dàng bị cuốn theo sự điên đảo của cuộc đời.
        Nguyên nhân thứ hai là môi trường mà mỗi cá nhân hành giả tu tập, sinh hoạt ở trong đó: là chùa, là trường lớp, là những mối liên hệ xung quanh cá nhân của mỗi Tăng Ni. Tuy đây không phải là nguyên nhân chính, nhưng là những yếu tố có thể điều chỉnh và tác động đến kết quả tu học của một hành giả Tăng Ni. Tất nhiên một môi trường tu học, sinh hoạt không được quản lý tốt sẽ tạo ra những phức tạp nhất định mà chính chúng ta phải chịu trách nhiệm. Sẽ là không ổn và không công bằng khi đề cập đến những hiện tượng tiêu cực của Tăng Ni trẻ hôm nay nếu chúng ta hoàn toàn đổ hết trách nhiệm và lỗi lầm về họ, vì họ đang sống và tu học trong môi trường chung chúng ta đang tạo ra.
        Trong môi trường chung đó, chúng ta có thể điều chỉnh, tác động bằng nhiều biện pháp tích cực để thay đổi những điều tiêu cực đang có mặt, để che chở trợ duyên cho những hành giả còn non kém và để giữ gìn sự hưng thịnh của Phật pháp được bền lâu.
        Vấn đề cá nhân của mỗi hành giả họ tự giác ngộ với sự dẫn dắt của vị thầy bổn sư, sự ái hộ tương giáo của Tăng chúng huynh đệ trong chùa, sự hảo tâm giúp đỡ của pháp lữ đồng học và kể cả sự hộ pháp đúng cách của tín đồ Phật tử. Rộng lớn hơn, trong vai trò quản lý của Giáo hội nói chung, ngành Tăng sự và Giáo dục Tăng Ni nói riêng phải có những biện pháp thích hợp, kịp thời để tác động điều chỉnh theo tinh thần của giới luật Phật chế và Nội quy của Ban Tăng sự.
  1. Kết hợp để ổn định việc quản lý Tăng Ni
Ở đây chúng ta chỉ đề cập đến việc quản lý Tăng Ni theo quy định Hiến chương của Giáo hội, còn những yếu tố đến từ bên ngoài xin không bàn đến vì không nằm trong phạm vi của đề tài.
Mọi ý thức sinh hoạt và tu tập trong đạo Phật xưa nay vẫn đề cao tính tự giác của mỗi người, tuy nhiên không phải vì thế mà bỏ qua vấn đề quản lý của tự viện nói riêng và Giáo hội các cấp nói chung. Dùng hai từ “quản lý” nghe có vẻ hơi khô cứng, khó thực hiện và có thể ngoài tầm kiểm soát, vì tính chất phức tạp và quá rộng lớn của nó nhưng Giáo hội cần phải khắc phục. Hơn nữa không phải đến bây giờ đạo Phật mới đặt ra vấn đề quản lý Tăng Ni mà từ thời đức Phật còn tại thế, việc quản lý này đã được tổ chức rất chặt chẽ bằng sự quy định về giới luật và các pháp Yết-ma. Khi mỗi vị Tỳ kheo (Tăng Ni) vi phạm giới luật, sống với các ác hạnh trong thôn xóm để cho cư sĩ và ngoại đạo cơ hiềm làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Giáo đoàn thì đều bị khiển trách và làm Yết-ma xử trị (phạt), thậm chí là bị tẩn xuất ra khỏi Giáo hội nếu phạm giới nặng không thể sám hối. Vấn đề áp dụng những quy định của giới luật trong việc quản lý Tăng Ni, bảo đảm cho đời sống Tăng già thời đức Phật được hưng thịnh rực rỡ, rất thanh tịnh và có ảnh hưởng rất lớn đến nền tảng đạo đức chung của xã hội con người. Qua đây, cho chúng ta thấy việc quản lý Tăng Ni càng được ổn định sẽ góp phần rất quan trọng trong công cuộc giữ gìn và phát triển đạo pháp trong hiện tại và tương lai.
Hôm nay chúng ta không thể nào tổ chức được Giáo đoàn như thời đức Phật còn tại thế, nhưng chúng ta vẫn có thể kế thừa và áp dụng những gì đức Phật đã dạy để quản lý Tăng Ni một cách có hiệu quả. Vấn đề là chúng ta cần phải nghiên cứu, tổ chức kế hoạch quản lý phù hợp với yêu cầu của thời đại mới: Bên trong cần có nội lực để thúc đẩy hoạt động thực tế của các ngành Tăng sự, Giáo dục Tăng Ni, Hoằng pháp làm mũi nhọn ảnh hưởng đến từng cá nhân Tăng Ni, tự viện, trường lớp (Phật học) và cộng đồng Phật giáo; bên ngoài cần liên kết với các cơ quan chức năng của nhà nước để được hỗ trợ giải quyết những bất hợp pháp còn tồn đọng.
Việc ổn định quản lý Tăng Ni là yêu cầu cấp bách và hết sức quan trọng của Giáo hội các cấp cần thực hiện ngay lúc này. Đã có những trường hợp đau lòng do những sai phạm của một số Tăng Ni được phản ánh lên truyền thông báo chí chính thức cũng như không chính thức, đó thật sự là một hồi chuông cảnh tỉnh chúng ta cần phải hành động gấp trong việc tổ chức quản lý. Giáo hội cần tạo ra một sự liên kết chặt chẽ giữa các ban ngành có liên quan đến việc quản lý Tăng Ni từ lúc mới vào chùa tu học cho đến lúc thọ Đại giới và hành đạo.
Trước hết, ngành Tăng sự cần có những buổi Hội nghị phổ cập các văn bản quy chế của Giáo hội liên quan đến Tăng sự đến vị Trú trì của các tự viện hay vị thầy có nuôi chúng điệu một cách rõ ràng. Ở chiều ngược lại, vị Trú trì và những vị thầy bổn sư cần có ý thức trách nhiệm đối với những quy định chung của Giáo hội và cả những điều quy định trong giới luật khi nhận nuôi đệ tử xuất gia. Nếu cá nhân hay tự viện nào không theo quy định thì Giáo hội cần có sự nhắc nhở, khiển trách hay xử trị như Nội quy Ban Tăng sự Trung ương đã ban hành.
Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần thấy rõ rằng, muốn quản lý Tăng Ni tốt trước hết phải giáo dục Tăng Ni thật tốt, do vậy trong việc quản lý Tăng Ni không thể thiếu trách nhiệm của ngành Giáo dục Tăng Ni. Khi một vị Tăng Ni đã được trang bị đầy đủ những nhận thức căn bản về Phật pháp và giới luật, có khả năng tiêu thụ những gì đã được dạy để chuyển hóa phiền não lỗi lầm (Văn – Tư – Tu) thì hành giả đó sẽ có được sự vững chãi để đối diện với những cám dỗ, những phức tạp ràng buộc trong đời sống hôm nay. Muốn làm được điều này, trước hết trách nhiệm dạy dỗ người đệ tử ngay từ ban đầu trong mỗi tự viện rất quan trọng. Khi những Tăng Ni trẻ đến các lớp Phật học, nhà trường cần có sự liên kết với quý vị bổn sư của Tăng Ni sinh, Trú trì các tự viện, thậm chí là nhờ sự hỗ trợ của Ban Tăng sự để có được sự quản lý chặt chẽ ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Cần có những trường Phật học tổ chức theo phương thức nội trú để những Tăng Ni sinh có nhu cầu theo học và rèn luyện tu tập một cách tốt nhất.
Sâu sắc hơn nữa, ngành Hoằng pháp cần có những hỗ trợ thích hợp cùng ngành Tăng sự và Giáo dục để tổ chức các lớp học về giới luật cho những vị Tăng Ni sinh mới thọ giới, tổ chức các buổi thảo luận trong trường học mà ở đó Tăng Ni sinh nhận thức rõ giá trị chúng trung tôn của mình và không làm tổn thương giá trị của vai trò và vị trí đó. Ban Hoằng pháp cũng cần bồi dưỡng và phát huy khả năng chia sẻ, thuyết giảng của các Tăng Ni sinh viên Học viện khi còn ngồi trên ghế nhà trường như có nơi đã làm. Định hướng rõ mục đích chính của người xuất gia là học Phật pháp, tu Phật pháp và hoằng dương Phật pháp chứ không phải là gì khác hơn. Chúng ta cần tạo ra môi trường tốt để Tăng Ni trẻ có nhiều hoạt động vừa học tập vừa nâng cao ưu điểm của mình, từ đó tránh xa những lỗi lầm do “nhàn cư vi bất thiện”.
Sự kết hợp như vậy sẽ tạo ra được một nội lực mạnh mẽ trong Giáo hội để ổn định việc quản lý Tăng Ni một cách có hiệu quả. Trong ý tưởng này, ba ngành mũi nhọn là Tăng sự - Giáo dục - Hoằng pháp được xem như là cái kiềng ba chân của Giáo hội, và cũng có thể liên hệ tương quan đến Giới- Định -Tuệ trong sự nghiệp giữ gìn mạng mạch của Phật pháp. Ngành Tăng sự lấy giới luật làm nền tảng y cứ cho các hoạt động của mình, ngành Giáo dục Tăng Ni cần tạo ra nền tảng định lực vững vàng trong nhận thức Phật pháp và hướng về Hoằng pháp để phát sinh năng lực trí tuệ phụng sự chúng sanh của Tăng Ni.
Chúng ta có thể hình dung sự kết hợp này trong mối liên hệ tương quan của sơ đồ bên dưới.
  1. Kết luận
Việc ổn định đời sống tu học của Tăng Ni trên nền tảng của giới luật là vấn đề cốt lõi, xương sống trong công cuộc duy trì là phát triển Phật pháp giữa cuộc đời này; vì Giới luật là nguồn sinh lực của Tăng già, là thọ mạng của Phật pháp. Tại tỉnh Thừa Thiên Huế chúng ta, đời sống sinh hoạt của Tăng Ni vẫn còn thừa hưởng được ít nhiều Đạo phong của chư Tổ để lại nên chưa đến nổi phức tạp như ở một số nơi khác. Tuy nhiên nếu Giáo hội không kịp thời chấn chỉnh, ổn định việc quản lý Tăng Ni đang có dấu hiệu phức tạp hóa theo sự ảnh hưởng của cuộc sống thế tục ở bên ngoài thì tương lai lại càng khó giải quyết hơn.
Xin được nêu lại lời dạy của đức Phật trong kinh Đại Bát Niết Bàn (Trường Bộ I) về Bảy pháp bất thối làm cho đời sống của Tăng già luôn được cường thịnh không bị suy giảm, thay cho lời kết để chúng ta cùng tư duy chiêm nghiệm. Bảy pháp đó là: 1.Chúng Tỷ kheo thường hay tụ họp và tụ họp đông đảo với nhau; 2. Chúng Tỷ kheo tụ họp trong niệm đoàn kết, giải tán trong niệm đoàn kết, và làm việc Tăng sự trong niệm đoàn kết; 3. Chúng Tỷ kheo không ban hành những luật lệ không được ban hành, không hủy bỏ những luật lệ đã được ban hành, sống đúng với những học giới đã được ban hành; 4. Chúng Tỷ kheo tôn sùng, kính trọng, đảnh lễ, cúng dường các bậc Tỷ kheo Thượng tọa, những vị này là những vị giàu kinh nghiệm, niên cao lạp trưởng, bậc cha của chúng Tăng, bậc thầy của chúng Tăng và nghe theo lời của những vị này; 5. Chúng Tỷ kheo không bị chi phối bởi tham ái; 6. Chúng Tỷ kheo thích sống những chỗ nhàn tịnh; 7.Chúng Tỷ kheo tự thân an trú chánh niệm, khiến các bạn đồng tu thiện chí chưa đến muốn đến ở, và các bạn đồng tu thiện chí đến ở, được sống an lạc./.

 
ỔN ĐỊNH VIỆC QUẢN LÝ TĂNG NI LÀ TRÁCH NHIỆM QUAN TRỌNG CỦA GIÁO HỘI
ĐĐ. Thích Phước Hòa
Ủy viên Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh TT. Huế

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây