Định hướng và giải pháp nâng cao hiệu quả phương thức hoằng pháp tại các đạo tràng Phật giáo trong thời đại mới.

Thứ hai - 17/09/2018 07:26
  ĐĐ. Thích Thiện Hưng - Thư ký Ban Hoằng pháp tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu

thien hungĐỊNH HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ PHƯƠNG THỨC HOẰNG PHÁP TẠI CÁC ĐẠO TRÀNG PHẬT GIÁO TRONG THỜI ĐẠI MỚI

                                                                          
Tóm tắt: Hiện nay, các đạo tràng trên cả nước được mở rộng nhằm mục đích hướng tín đồ tìm hiểu Phật pháp và tu học để chuyển hóa thân tâm. Tuy nhiên, khảo sát một số đạo tràng thực tế[1], người viết nhận thấy mặc dù đã đạt được kết quả nhất định, song vẫn còn một số vấn đề bất cập đặt ra. Để giải quyết những hạn chế đó cũng như để nâng cao hiệu quả, chất lượng của hoằng pháp, bài viết đưa ra một số gợi ý định hướng hoạt động chung cho các đạo tràng.

  1. Định hướng phương thức hoằng pháp tại các đạo tràng
1.1. Xác định mục tiêu hoằng pháp - dĩ bất biến ứng vạn biến
Mục tiêu hoằng pháp sẽ là kim chỉ nam cho mọi hoạt động hoằng truyền Phật pháp. Mục đích hoằng pháp là đưa lời dạy của Đức Phật vào cuộc sống, ở cả bề rộng và chiều sâu. Các nhà hoằng pháp có thể linh hoạt, ứng biến đưa ra nhiều phương thức hoằng pháp khác nhau, dựa trên đối tượng được hoằng pháp, thời gian, không gian và môi trường hoằng pháp... sử dụng “tứ tất đàn” nhuần nhuyễn trong sự nghiệp hoằng pháp.
Các đạo tràng, không quá chú trọng vào hình thức mà quên đi nội dung, không quá tập trung vào phương tiện mà quên đi mục tiêu cứu cánh đó là chuyển hóa tự thân.
1.2.  Đưa Phật giáo vào đời sống - xây dựng Phật giáo dấn thân
Trong thời kỳ hiện đại, người làm công tác hoằng pháp và các đạo tràng cần linh hoạt hóa, tận dụng các hình thức phương tiện nhằm đưa Phật pháp ứng dụng vào đời sống.
Thế kỷ XXI đầy biến động, bất ổn và suy thoái trên mọi lĩnh vực, đời sống mỗi cá nhân cũng vì thế mà bất an, bất định và bất toàn. Trong bối cảnh này, đạo Phật muốn đi sâu, rộng vào đời sống chúng sanh thì không chỉ ở dưới mái chùa, ở trong đạo tràng; mà phải mở rộng hoạt động hoằng pháp cả về “phẩm” và về “lượng”, với tinh thần “ở đâu Phật pháp cần thì đến, ở đâu chúng sanh cần thì đi”. Vì vậy, Phật giáo không chỉ ở nơi đô thị mà phải đến từng nóc nhà, nơi thôn quê, vùng xa xôi, hẻo lánh, nơi hải đảo, nhà tù, trường học, bệnh viện, các hội, thợ thuyền…
Với bản hoài (tâm nguyện) đó, Phật pháp phải có tính ứng dụng, ra khỏi khuôn khổ của giáo lý trở thành đạo pháp thực tiễn, tức là có thể khiến cho tất cả các chúng sanh dù căn cơ khác nhau vẫn có thể dùng Phật pháp như phương tiện để họ tự chữa lành những vết thương trên thể xác và tâm linh của họ; để họ không chỉ dùng nó như một liệu pháp đối ứng với mọi căn bệnh trầm kha của nhân loại mà còn giúp cho người thân và cộng đồng cùng chuyển hóa.
Muốn vậy, người hoằng pháp/ trụ trì/ giảng sư cần được đào tạo toàn diện và được chuyên môn hóa; cần đổi mới và thực chứng các pháp phương tiện.
1.3. Soạn giáo trình, đổi mới phương pháp giảng dạy, đào tạo đội ngũ hoằng pháp viên/ giảng sư/ trụ trì có chuyên môn và tâm huyết.
 Yếu tố đầu tiên quyết định chất lượng, hiệu quả hoằng pháp là người dạy/ giảng sư/ trụ trì/ người hướng dẫn tu học. Vì vậy để đẩy mạnh hiệu quả hoằng pháp phải tập trung trước hết vào đối tượng hoằng pháp - Tăng, Ni. Tuy nhiên, trong thời gian vừa qua đội ngũ Tăng, Ni chưa thực sự được đào tạo bài bản (đạo học), chưa đi vào chiều sâu của thực chứng tâm linh và thế học. Vì vậy, đội ngũ giảng sư/ trụ trì/ nhiều nhưng không “tinh”, “cần” và tâm huyết.
Thứ hai, cần thống nhất biên soạn giáo trình hoằng pháp. Giáo trình là kết quả của công tác hoằng pháp, là tài liệu kết tinh cho thực tiễn hoằng pháp từ cơ sở đến trung ương. Kết hợp vận dụng “tứ khế” (lý, cơ, xứ, thời), đổi mới phương pháp giảng dạy, đổi mới cách thức hoằng pháp phù hợp với đối tượng được hoằng pháp và thời cuộc. Thêm nữa, nhà hoằng pháp cũng cần phải được tổ chức giáo dục, đào tạo và tự giáo dục. Trong đó, tự giáo dục đóng vai trò quyết định. Đó là quá trình văn - tư - tu của mỗi nhà hoằng pháp.
Do vậy, công tác đào tạo tăng tài dù cần được cải tổ và nâng cấp ở các cấp nhưng trách nhiệm đầu tiên vẫn thuộc về chính mỗi vị Tăng, Ni cần phải “nội tu, ngoại hoằng” trên tinh thần “Lục hòa”, phải tự giác rồi mới giác tha, tự thân chứng nghiệm, chuyển hóa giới - định - tuệ rồi mới dẫn dạy người khác tu tập.
    1. Hiện đại hóa cơ sở vật chất
Cơ sở vật chất là yếu tố tác động đến hoạt động hoằng pháp. Mặc dù cơ sở vật chất không đóng vai trò quyết định chất lượng hoằng pháp song nó có thể thúc đẩy hay làm hạn chế ở mức độ nào đó hiệu quả hoằng pháp. Vì vậy, cần đầu tư cơ sở vật chất cho các đạo tràng, tự viện theo hướng hiện đại hóa nhằm nâng cao chất lượng sinh hoạt và tu học tại đạo tràng.
2. Một số giải pháp chủ yếu nhằm nâng cao phương thức Hoằng pháp
2.1. Chiến lược và kế hoạch hoằng pháp
Hoằng pháp muốn hiệu quả và đi vào đời sống, đòi hỏi phải có chiến lược, kế hoạch cụ thể: Xây dựng nội dung hoằng pháp phù hợp với từng đối tượng; bồi dưỡng, đào tạo giảng sư/ nhà hoằng pháp trên cơ sở thống nhất giáo trình hoằng pháp. Hiện nay, việc giảng pháp của nhiều giảng sư không theo trình tự, thứ lớp, không bám sát cốt tủy của Phật giáo… dẫn đến nội dung và hiệu quả của hoằng pháp bị sai lạc hay yếu kém. Vì vậy, việc xây dựng khung giáo lí và giảng dạy phải phù hợp từng trình độ, căn cơ. Thông qua khung giáo lý sẽ đáp ứng phần nào nhu cầu của người dạy và người học.
Tổ chức thường xuyên các lớp học xướng ngôn viên, cho Tăng, Ni có kinh nghiệm và kiến thức thực tế phương pháp sư phạm, xử lý tình huống trước đám đông, quần chúng.
Mở các lớp đào tạo giảng sư, học chuyên sâu cho các vị trụ trì, bồi dưỡng cập nhật thường xuyên thông tin mới của giáo hội và kiến thức xã hội.
Phát triển truyền thông Phật giáo trong thời đại kỹ thuật số và công nghệ internet.
Tiếp tục tổ chức thường xuyên các khóa tu mùa hè, các lớp hướng dẫn tu thiền, tu tịnh độ… các hoạt động ngoại khóa, mở các khóa học về Phật pháp căn bản căn cứ vào việc phân chia độ tuổi, thành phần, mục tiêu tu tập.
Hoằng pháp nếu muốn có hiệu quả ngoài yếu tố con người ra thì cơ sở vật chất và thiết bị phụ trợ là điều cần thiết để gia tăng yếu tố tổ chức thành công trong khóa tu học.
Từ những nhận định và phân tích trên, cần có những thay đổi và nhìn nhận khi mở các khóa tu học. Nếu đầu tư tốt, đáp ứng cho khóa tu thì việc tu học sẽ hiệu quả, mang tính khoa học và phù hợp với môi trường sinh hoạt của hành giả.
2.2. Đối với người dạy/ trụ trì/ giảng sư/ người hướng dẫn tu học
Bất cứ khi nào và ở đâu mà pháp không hoằng, sanh không lợi thì người Tăng sĩ không có lý do gì để biện minh cho sự có mặt của mình (HT. Thích Trí Thủ). Vì vậy, người Tăng sĩ phải luôn xác định nhiệm vụ, sứ mạng của mình là hoằng truyền chánh pháp.
Đào tạo Tăng tài là trách nhiệm của các cấp từ trung ương đến địa phương nhưng trước hết, bản thân trụ trì, người dạy, giảng sư, người hướng dẫn tu học cần phải trau dồi.
Người thầy/ giảng sư/ trụ trì/ luôn sẵn sàng nỗ lực tiếp thu kiến thức thế học như văn chương, lịch sử, khoa học cơ bản… nhằm gia tăng pháp phương tiện giáo hóa chúng sanh.
Vị trụ trì tại đạo tràng nếu vừa là giảng sư, vừa là người tổ chức tu học càng cần tu tập, để mang năng lượng từ bi, yêu thương, đến mọi tín đồ và luôn cập nhật tình hình thực tiễn biến đổi của thời đại, vận dụng phương thức hoằng pháp cho phù hợp.
Trụ trì cần phối kết hợp với Ban Hoằng pháp, mời giảng sư có năng lực, trí tuệ, đạo hạnh và tâm huyết để giảng pháp cho tín đồ tại đạo tràng mình quản lý.
2.3. Đối với người học
 Thời tại thế Đức Phật đã khuyến dụ: Hãy tự xem mình là hải đảo tự thân, các đấng Như Lai chỉ là vị thầy dẫn đường. Do vậy, người học cần thực chứng được pháp vị, học những gì giảng sư truyền dạy đúng chánh pháp và thực hành, tự mình tu tập. Tìm hiểu và vận dụng nhuần nhuyễn lý thuyết vào trong đời sống nhằm chuyển hóa bản thân và gia đình cộng đồng, xã hội.
          Như vậy, nhằm thúc đẩy, mở rộng hiệu quả hoằng pháp cả bề rộng lẫn chiều sâu của các đạo tràng Phật giáo hiện nay cần tập trung vào ba nhân tố cơ bản của hoằng pháp: người dạy, người học, cơ sở vật chất. Trong đó, hai nhân tố then chốt quyết định chất lượng hoằng pháp là người dạy/ trụ trì/ giảng sư/ người hướng dẫn tu học và người học. Ngoài ra, để các yếu tố trên được vận hành hiệu quả cần có sự tham gia quản lý, điều hành, kết hợp Ban Hoằng pháp từ trung ương đến địa phương hỗ trợ./.

Thông tin tác giả:
ĐỊNH HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ PHƯƠNG THỨC HOẰNG PHÁP TẠI CÁC ĐẠO TRÀNG PHẬT GIÁO TRONG THỜI ĐẠI MỚI
ĐĐ. Thích Thiện Hưng 
Phó Thư ký Phân Ban Hoằng pháp Thanh thiếu nhi Trung ương
Thư ký Ban Hoằng pháp tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.
 
 

[1] Khảo sát một số đạo tràng tại tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây